Câu chuyện thời hoa lửa – Người con anh hùng Trần Văn Chua
Giữa vùng quê yên bình ấp 3A, xã Phú Lộc, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long, có một người mẹ già vẫn ngày ngày thắp nén nhang trước di ảnh con trai – liệt sĩ Trần Văn Chua, người đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại trong lòng mẹ nỗi nhớ thương không nguôi.
Anh Trần Văn Chua sinh năm 1962, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng nặng nghĩa tình quê hương. Năm 1980, khi vừa tròn mười tám đôi mươi, anh nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, lên đường nhập ngũ, tạm gác lại tuổi xuân, giấc mơ tuổi trẻ để khoác trên mình màu áo lính. Lúc tiễn con đi, mẹ Đỗ Thị Nương chỉ biết nuốt nước mắt vào lòng.
Rồi con đi, bỏ lại sân nhà vắng tiếng cười, bỏ lại mẹ chong đèn mỗi đêm ngóng về hướng Campuchia xa xôi.
Ở nơi chiến trường khốc liệt, người lính trẻ Trần Văn Chua cùng đồng đội chiến đấu kiên cường giữa muôn vàn gian khổ. Đạn bom không làm anh chùn bước, bởi trong tim anh luôn sáng lên hình ảnh mẹ già, quê hương và Tổ quốc.
Thế nhưng, ngày 9 tháng 10 năm 1984, anh Trần Văn Chua – người con trai hiếu thảo, người chiến sĩ quả cảm – đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới 22. Trái tim người mẹ như vỡ nát.
Từ ấy đến nay, mái tóc mẹ đã bạc, đôi mắt đã mờ, nhưng ngọn lửa yêu thương con chưa bao giờ tắt. Mỗi mùa giỗ đến, mẹ lại sắp mâm cơm, khẽ gọi tên con, nước mắt chan cơm, nỗi nhớ nhói lòng. Với mẹ, anh vẫn như còn đâu đây — chàng trai tuổi đôi mươi, nụ cười hiền hậu, ánh mắt sáng niềm tin.
Người anh hùng Thượng sĩ – Liệt sĩ Trần Văn Chua đã ngã xuống cho đất nước được yên bình, cho thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình và hạnh phúc. Máu anh hòa vào lòng đất mẹ, để hoa bình yên nở trên từng cánh đồng quê hương.



