CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI CON GÁI ĐẤT ĐỎ VÕ THỊ SÁU
Sinh ra trên miền quê hương Đất Đỏ, Bà Rịa ngập tràn nắng gió, Võ Thị Sáu lớn lên giữa lúc đạn bom giặc Pháp tàn phá xóm làng. Tình yêu nước và lòng căm thù giặc sâu sắc đã sớm nhen nhóm trong lòng cô thiếu nữ nhỏ nhắn ấy, thổi bùng lên ngọn lửa cách mạng của tuổi thanh xuân.
Tuổi mười bốn và những chiến công rực lửa
Năm 14 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của đời người khi bạn bè đồng trang lứa vẫn còn nương tựa vào vòng tay gia đình, chị Sáu đã quyết định đi theo tiếng gọi của non sông. Trở thành nữ giao liên kiêm trinh sát của Đội Công an xung phong Đất Đỏ, chị nhỏ bé, nhanh nhẹn, thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng chim. Chị đã dũng cảm dùng lựu đạn tiêu diệt nhiều sĩ quan Pháp và Việt gian ác ôn, gieo rắc nỗi khiếp sợ cho kẻ thù ngay giữa ban ngày.
Trong một trận đánh khốc liệt tại phiên chợ Đất Đỏ năm 1950, sau khi ném lựu đạn trừng trị bọn ác ôn, chị không may sa vào tay giặc khi chưa kịp rút lui.
Chốn địa ngục trần gian và ý chí kim cương
Kẻ thù dùng mọi cực hình tàn khốc nhất, từ roi vọt, chích điện đến những lời dụ dỗ ngon ngọt hòng bẻ gãy ý chí của cô gái trẻ. Thế nhưng, đằng sau vóc dáng mảnh mai ấy là một tinh thần thép. Chị Sáu kiên quyết không hé răng nửa lời, không khai báo bất cứ thông tin nào của tổ chức và đồng đội.
Bất lực trước sự kiên trung của chị, thực dân Pháp mở một phiên tòa bù nhìn, tuyên án tử hình một cô gái chưa tròn 18 tuổi. Bản án đê hèn ấy đã vấp phải làn sóng căm phẫn dữ dội từ dư luận trong nước và quốc tế. Sợ hãi trước sức mạnh tinh thần của bóng hồng bé nhỏ, chúng lén lút đày chị ra "địa ngục trần gian" Côn Đảo để giam cầm và chờ ngày thi hành án.
Đóa hoa lê ki ma bất tử giữa pháp trường
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, Côn Đảo mù sương và giá lạnh. Bọn đao phủ áp giải chị Sáu ra pháp trường Hàng Dương. Trước giờ phút sinh tử, người thiếu nữ ấy không hề lộ một nét sợ hãi. Dọc con đường đi, chị vẫn mỉm cười, bứt một nhành hoa dại cài lên mái tóc rối bời vì những đòn tra tấn.
Khi tên cố đạo bước đến định làm phép rửa tội, chị dõng dạc gạt đi:
"Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành hình tôi đây mới là kẻ có tội!"
Giữa bãi cát Hàng Dương mịt mù gió lộng, khi kẻ thù đưa chiếc khăn đen định bịt mắt, chị giật phắt ra và kiêu hãnh cất cao giọng:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng, và để tôi có đủ can đảm nhìn thẳng vào họng súng của các người!"
Trước mũi súng quân thù, người con gái tuổi 19 cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Tiếng hát trong trẻo, hào hùng vút bay trên sóng biển Côn Đảo, đè bẹp sự hèn nhát của kẻ thù. Khi tiếng súng khô khốc vang lên xé toạc không gian yên tĩnh, chị hô vang những lời cuối cùng:
"Đả đảo thực dân Pháp!"
"Việt Nam độc lập muôn năm!"
"Hồ Chủ tịch muôn năm!"
Chị ngã xuống, máu thấm đẫm mảnh đất Hàng Dương, nhưng tinh thần của chị đã hóa thành bất tử. Võ Thị Sáu đã trở thành một huyền thoại, một đóa hoa lê ki ma nở rộ và rực rỡ nhất của "thời hoa lửa" – nơi những con người trẻ tuổi sẵn sàng hiến dâng trọn vẹn thanh xuân và sinh mệnh cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc.



