Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa: Người giữ ánh đèn bên sông Châu (1)

Ninh Bình12/05/2026Trần Thanh Hà (XÃ BÌNH GIANG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa: Người giữ ánh đèn bên sông Châu

Năm 1967, khi chiến tranh phá hoại miền Bắc diễn ra ác liệt, thị xã Phủ Lý chỉ là một vùng đất nhỏ nằm bên dòng sông Châu hiền hòa. Ban ngày, nơi đây yên tĩnh như bao miền quê khác, nhưng khi màn đêm buông xuống, bầu trời thường rực đỏ bởi pháo sáng và tiếng máy bay gầm rú.

Trong thị xã có một cô gái tên Lan, mới tròn mười bảy tuổi. Lan không cầm súng ra chiến trường, cũng không trực tiếp chiến đấu nơi tuyến lửa. Công việc của cô chỉ là trực đèn tín hiệu giao thông đường sắt — một công việc tưởng chừng rất bình thường.

Nhưng thời chiến, ánh đèn nhỏ ấy lại quyết định sự sống còn của cả đoàn tàu.

Mỗi đêm, những chuyến tàu chở lương thực, thuốc men và vũ khí âm thầm đi qua Phủ Lý để chi viện cho miền Nam. Máy bay Mỹ thường đánh bom các tuyến đường sắt. Vì vậy, đèn tín hiệu phải được bật đúng giờ, đúng hướng để tàu không trật bánh hay dừng lại giữa vùng nguy hiểm.

Lan làm việc trong một căn chòi nhỏ sát đường ray. Bom nổ rung mặt đất, cửa kính vỡ nhiều lần nhưng cô vẫn quay lại trực ca sau mỗi trận oanh tạc.

Một đêm tháng 9, còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay xuất hiện sớm hơn thường lệ. Người dân chạy xuống hầm trú ẩn.

Chỉ còn Lan đứng lại.

Cô biết đêm đó có một đoàn tàu quân sự sắp tới. Nếu tắt đèn hoặc rời vị trí, con tàu sẽ lao vào đoạn đường ray vừa bị bom làm cong.

Tiếng bom rít qua không trung.

Đất đá bắn tung lên mái chòi.

Lan run tay, nhưng vẫn giữ chặt cần gạt tín hiệu. Ánh đèn xanh yếu ớt vẫn sáng giữa màn khói.

Một quả bom rơi gần đường ray, làm cột đèn đổ sập. Trong khoảnh khắc đó, Lan chạy ra giữa làn khói bụi, dùng chính chiếc đèn pin của mình để thay tín hiệu cho đoàn tàu.

Khi đoàn tàu đi qua an toàn, người lái tàu chỉ kịp nhìn thấy bóng một cô gái đứng giữa ánh lửa đỏ rực.

Đêm ấy, Lan bị thương nặng vì sức ép bom.

Cô được đưa đi cấp cứu và sống sót, nhưng vết thương khiến cô không thể tiếp tục công việc cũ nữa.

Sau chiến tranh, không nhiều người biết đến cái tên Lan. Không có huân chương lớn, không bài báo nổi tiếng. Chỉ có những người lái tàu năm xưa vẫn kể với nhau về “cô gái giữ ánh đèn trong đêm lửa”.

Họ nói rằng:

Trong chiến tranh, không phải ai cũng trở thành anh hùng bằng súng đạn.

Có những người chỉ giữ một ánh đèn nhỏ… nhưng ánh sáng ấy đã cứu cả một con đường.

Dòng sông Châu vẫn chảy như ngày nào. Phủ Lý dần thay đổi, nhà cao tầng mọc lên, tàu hỏa chạy nhanh hơn.

Nhưng vào những đêm yên tĩnh, khi đoàn tàu hú còi đi qua, người già trong vùng vẫn bảo nhau rằng:

Ngày xưa, nơi đó từng có một cô gái đứng giữa hoa lửa để giữ bình yên cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa: Người giữ ánh đèn bên sông Châu (1) | Câu chuyện thời hoa lửa