Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa – Người lái đò cảm tử trên sông Ba

Người lái đò trên sông Ba là một con người bình dị nhưng vô cùng dũng cảm trong thời chiến. Ông ngày đêm chèo đò đưa bộ đội, vũ khí qua sông giữa mưa bom bão đạn. Dù đối mặt với hiểm nguy, ông vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ. Hình ảnh ấy thể hiện tinh thần hy sinh và lòng yêu nước sâu sắc của những con người thầm lặng.

Gia Lai10/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên dòng sông Ba Lòng thuộc Quảng Trị những năm chiến tranh, nước không chỉ chảy mà còn mang theo khói lửa và hiểm nguy. Con sông nhỏ trở thành tuyến vận chuyển huyết mạch, nơi mỗi chuyến đò đều là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Trong khung cảnh khắc nghiệt ấy, hình ảnh Đỗ Quốc Phong hiện lên như một biểu tượng lặng thầm mà kiên cường. Khi ấy, ông chỉ là một người lính trẻ, nhưng đã đảm nhận một nhiệm vụ đặc biệt: chèo thuyền độc mộc vượt sông để đưa đón cán bộ, tiếp tế lương thực và chở thương binh rời khỏi vùng bom đạn. Công việc tưởng chừng giản đơn ấy lại chất chứa vô vàn hiểm nguy. Ban ngày, máy bay địch gầm rú, quần thảo trên bầu trời như những bóng đen chết chóc. Ban đêm, pháo sáng xé toạc màn đêm, biến mặt sông thành một tấm gương phản chiếu rõ rệt mọi chuyển động. Giữa không gian ấy, con thuyền nhỏ bé của ông Phong vẫn âm thầm lướt đi. Mỗi nhịp chèo là một lần đối mặt với hiểm nguy. Có lúc bom nổ ngay sát mạn thuyền, nước tung lên trắng xóa, tưởng chừng có thể nuốt chửng tất cả. Thế nhưng, bằng sự gan dạ và bình tĩnh, ông vẫn giữ chắc tay chèo, đưa thuyền vượt qua làn đạn, cập bờ an toàn. Những chuyến đò chở đầy thương binh là những chuyến đi ám ảnh nhất. Tiếng rên đau hòa cùng tiếng mái chèo khua nước, tạo nên một bản nhạc buồn giữa chiến tranh. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, lời động viên giản dị của ông lại trở thành nguồn sức mạnh: “Ráng lên, qua sông là sống rồi.” Câu nói mộc mạc mà chan chứa niềm tin, như một sợi dây níu giữ hy vọng cho những con người đang ở ranh giới mong manh của sự sống. Người dân và đồng đội gọi ông là “người lái đò cảm tử”, bởi mỗi chuyến đi đều là một lần đánh cược với chính mạng sống của mình. Thế nhưng, với ông, đó không phải là sự liều lĩnh mà là trách nhiệm, là bổn phận của một người lính trong thời chiến. Sau chiến tranh, khi đất nước trở lại yên bình, ông vẫn giữ cho mình sự khiêm nhường vốn có. Nhắc về những năm tháng ấy, ông chỉ nhẹ nhàng nói: “Còn người là còn chèo.” Một câu nói giản dị, nhưng chứa đựng cả một tinh thần bất khuất – tinh thần của những con người đã lặng lẽ góp phần làm nên lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn