Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa: Người lái đò cảm tử trên sông Ba Lòng.. (2)

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, đã có một thế hệ thanh niên sẵn sàng gác lại tuổi xuân để lên đường vì Tổ quốc. Họ sống, chiến đấu và hy sinh trong âm thầm nhưng đầy quả cảm. Câu chuyện về ông Đỗ Quốc Phong là một minh chứng tiêu biểu cho vẻ đẹp ấy. Từ một chàng trai Hà Nội, ông đã trở thành người lính kiên cường giữa mưa bom bão đạn.

Gia Lai09/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa: Người lái đò cảm tử trên sông Ba Lòng

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, đã có một thế hệ thanh niên sẵn sàng gác lại tuổi xuân để lên đường vì Tổ quốc. Họ sống, chiến đấu và hy sinh trong âm thầm nhưng đầy quả cảm. Câu chuyện về ông Đỗ Quốc Phong là một minh chứng tiêu biểu cho vẻ đẹp ấy. Từ một chàng trai Hà Nội, ông đã trở thành người lính kiên cường giữa mưa bom bão đạn.

Trong không gian tĩnh lặng của một căn nhà nhỏ giữa lòng Hà Nội, ông Đỗ Quốc Phong lặng lẽ lần giở những trang ký ức của một thời tuổi trẻ rực lửa. Mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào và nhiệt huyết chưa từng nguội tắt.

Năm 1965, khi vừa tốt nghiệp cấp 3, đứng trước ngưỡng cửa đại học rộng mở, chàng thanh niên Đỗ Quốc Phong đã lựa chọn một con đường khác: gác lại giấc mơ đèn sách để lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Gia nhập Đội Thanh niên xung phong K53, ông mang theo trong tim lý tưởng trong sáng của tuổi trẻ. Nhưng phải đến khi tận mắt chứng kiến cảnh bom đạn tàn khốc giáng xuống một trường mẫu giáo ở Hà Tĩnh, cướp đi sinh mạng của những đứa trẻ vô tội, lòng yêu nước ấy mới chuyển hóa thành ý chí chiến đấu sắt đá và nỗi căm thù giặc sâu sắc.

Tại chiến trường Trị Thiên – Huế, ông đảm nhận nhiệm vụ trinh sát và đặc biệt là lái đò trên sông Ba Lòng – một huyết mạch giao thông giữa mưa bom bão đạn. Đêm đêm, trên dòng nước dữ dội, ông cùng đồng đội chèo những chuyến đò sinh tử, đưa bộ đội qua sông và chở thương binh trở về. Giữa bóng tối, họ phải đối mặt với máy bay trinh sát, bom B52 và những đợt pháo sáng có thể cướp đi mạng sống bất cứ lúc nào. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng đủ để đánh đổi bằng tính mạng.

Không cam chịu hoàn cảnh thiếu thốn, ông cùng đồng đội tự tay chế tạo những con đò lớn hơn để phục vụ vận chuyển. Hơn hai tháng ròng rã giữa rừng sâu, bằng ý chí và sự sáng tạo, họ đã tạo nên phương tiện giúp hàng trăm con người vượt qua lằn ranh sinh tử. Nhưng chiến tranh không chỉ là những thử thách về kỹ thuật hay sức lực, mà còn là những mất mát không gì bù đắp. Ông từng chứng kiến đồng đội hy sinh ngay trước mắt, thân thể không còn nguyên vẹn sau một trận bom. Nỗi đau ấy không làm ông gục ngã, mà càng hun đúc quyết tâm chiến đấu đến cùng.

Trong những năm tháng khốc liệt ấy, ông nhiều lần đối diện với cái chết nhưng vẫn kiên cường sống sót. Một kỷ niệm đáng nhớ là khi ông chèo đò đưa Lê Khả Phiêu (khi đó là Chính ủy Trung đoàn 9) qua sông và được ghi nhận tinh thần dũng cảm.

Năm 1967, ông được tuyên dương danh hiệu “Dũng sĩ quyết thắng”. Sau chiến tranh, ông tiếp tục học tập, công tác và cống hiến cho xã hội, mang theo những vết thương không thể xóa nhòa của một thời bom đạn.

Cuộc đời ông Đỗ Quốc Phong là biểu tượng sống động cho một thế hệ thanh niên Việt Nam vừa lãng mạn, vừa anh hùng – những con người đã dám đánh đổi cả tuổi xuân để giành lấy độc lập, tự do. Những ký ức của ông không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn