CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI LIỆT SĨ GIỮA LÀNG THÁI THUẬN
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI LIỆT SĨ GIỮA LÀNG THÁI THUẬN
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, mỗi vùng quê đều có những con người bình dị mà kiên trung, đã góp phần làm nên độc lập hôm nay. Thái Thuận – một làng nhỏ ven sông của thành phố Hải Phòng – cũng có một người con như thế: liệt sĩ Nguyễn Văn Tấn, chiến sĩ du kích đã hy sinh khi mới tròn hai mươi tuổi.
Ông Tấn sinh năm 1954, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Khi cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc bước vào giai đoạn ác liệt, chàng thanh niên vừa tròn mười tám tuổi đã tình nguyện tham gia lực lượng du kích xã. Công việc của tổ du kích ngày ấy vô cùng nguy hiểm: dẫn đường cho bộ đội, bảo vệ kho lương thực, chuyển thư mật và nắm bắt tình hình quân địch.
Một đêm cuối thu năm 1973, khi quân địch bất ngờ càn quét vào địa bàn, tổ du kích nhận nhiệm vụ đưa một nhóm thương binh vượt qua bãi lau để kịp rút về căn cứ. Ông Tấn đi cuối đội hình, bảo vệ an toàn cho từng người. Nhưng khi cả đội đã ra được đến mép rừng, tiếng súng vang lên dữ dội. Địch phát hiện và bủa vây. Trong khoảnh khắc hiểm nghèo đó, ông Tấn đã đứng lại, cố tình đánh lạc hướng để đồng đội rút lui.
Ông bị thương nhưng vẫn chống trả đến cùng. Khi địch áp sát, ông kích nổ quả lựu đạn cuối cùng, giữ vững tuyến rút quân và cứu được toàn bộ thương binh. Ông hy sinh ngay tại bìa rừng, thân mình đổ xuống giữa tiếng súng và ánh lửa rực trời – đúng như tên gọi “thời hoa lửa” của thế hệ ấy.
Nhân dân Thái Thuận kể lại rằng sau trận chiến, bà con trong xã đã bí mật quay lại, tìm thấy thi thể ông bên cạnh lá cờ du kích còn thấm máu. Ông được chôn cất ngay tại triền đê – nơi nhìn ra cánh đồng quê hương mà ông luôn yêu quý.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng câu chuyện về ông Nguyễn Văn Tấn vẫn được các cựu chiến binh kể lại trong những buổi gặp gỡ của đoàn thanh niên. Với họ, ông Tấn không chỉ là một chiến sĩ du kích mà còn là biểu tượng của lòng quả cảm, của sự hy sinh lặng thầm mà cao đẹp.
Ngày nay, thế hệ trẻ của địa phương vẫn thường đến bia tưởng niệm liệt sĩ xã vào mỗi dịp 27 tháng 7 để dâng hương, nghe kể lại câu chuyện về ông. Những ký ức ấy trở thành nguồn tư liệu quý, góp phần giáo dục lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm cho học sinh, đoàn viên, thanh thiếu niên.
Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Tấn là minh chứng cho những chiến công thầm lặng của biết bao con người bình dị. Việc ghi lại, lan tỏa và chia sẻ rộng rãi các câu chuyện như thế không chỉ thực hiện đúng tinh thần của Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, mà còn góp phần làm giàu thêm nguồn tư liệu lịch sử tại địa phương.
Đó là cách thế hệ hôm nay tri ân thế hệ đi trước – bằng sự biết ơn, trân trọng và tiếp nối truyền thống. Mỗi câu chuyện được kể lại chính là một ngọn lửa, để quá khứ không ngủ yên, và để tinh thần yêu nước tiếp tục được trao lại cho mai sau.



