Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NGƯỜI LÍNH DÂN QUÂN DU KÍCH

Đồng Tháp25/12/2025NGHUYỄN THỊ NGỌC NHỚ (Phường Mỹ Trà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NGƯỜI LÍNH DÂN QUÂN DU KÍCH

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NGƯỜI LÍNH DÂN QUÂN DU KÍCH

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, hình ảnh người chiến sĩ đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tinh thần yêu nước bất khuất. Ở mảnh đất An Định thân thương, lực lượng tham gia chiến đấu không chỉ góp phần gìn giữ sự bình yên cho quê hương trong những năm tháng gian khổ, mà còn để lại những câu chuyện giản dị mà cảm động về tinh thần đoàn kết và lòng trung thành với Tổ quốc. Thông qua Chiến dịch “Ký ức sống mãi” với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, chúng tôi xin được kể về ông Bảy Chép, một nhân chứng lịch sử về một thời khói lửa tại mảnh đất An Định anh hùng.

Tên của ông là Lê Văn Chép, sinh năm 1940. Trong thời kỳ chiến đấu ông đã trãi qua không ít khó khăn. Năm 1962 ông tham gia cách mạng là một người lính thuộc lực lượng dân quân du kích. Năm 1964 ông làm việc tại chánh vănn phòng bí thư xã, đến năm 1968 được kết nạp và Đảng. Đơn vị của ông đóng quân tại An Định, bám trụ vùng yếu, đến khoảng năm 1969 - 1970 ông bị địch bắt, đi tù 02 năm. Đến năm 1975, ông về làm thuê, lái máy cày.

“Tôi còn nhớ như in những ngày tháng ấy,” nhân chứng bắt đầu câu chuyện bằng giọng trầm lắng nhưng kiên định. Ông cùng đồng đội bám trụ tại đia phương, ông cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh cùng bộ đội. Những trận đánh có thể kể đến như : trận đánh đồn An Bình, trận đánh với lính nhảy dù của địch,.... Những trận đánh đó đã góp phần không nhỏ cho việc bảo vệ vùng đất An Định, xã Nhị Bình ngày xưa.

Gia đình ông có nhiều người tham gia kháng chiến. Người vợ của ông cũng là một người chiến sĩ đã cùng ông tham gia chiến đấu, bảo vệ quê hương cho thấy được lòng quyết tâm bảo vệ tổ quốc của gia đình ông.

Nhắc đến người lính du kích, lòng tôi lại dâng lên một niềm xúc động khó tả. Họ không phải những người lính chuyên nghiệp với quân phục chỉnh tề hay súng đạn hiện đại, mà là những con người bình dị của làng quê — những anh nông dân, chị thợ thủ công, những chàng trai cô gái tuổi đôi mươi… Vậy mà khi Tổ quốc gọi tên, họ sẵn sàng gác lại cuộc sống thường ngày để bước vào cuộc chiến đầy hiểm nguy. Thật khâm phục biết bao khi nghĩ đến những đêm tối họ lặng lẽ hành quân bên lũy tre, những lần phục kích trong im lặng, hay những khoảnh khắc đối mặt với kẻ thù với tinh thần “dù có hy sinh cũng giữ trọn lòng trung thành với đất nước”.

Nghĩ về họ, tôi thấy lòng mình trào dâng sự biết ơn sâu sắc. Những người lính du kích dù không ồn ào, không hào nhoáng đã để lại trong lịch sử một dấu ấn thật đẹp: vẻ đẹp của lòng dũng cảm, của tinh thần yêu nước, và của sự hy sinh thầm lặng mà vô cùng cao quý.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn