Câu chuyện thời hoa lửa-Người Lính Già Và Ký Ức Tháng 4
Ở tuổi 79, trong ký ức của Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ - nguyên Tham mưu trưởng Quân khu 7, vẫn tươi rói những hình ảnh của những ngày tháng Tư lịch sử. Ông là một trong những người trực tiếp tham gia những trận đánh cuối cùng làm nên chiến thắng lịch sử 30/4/1975.
Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ sinh ra tại miền Bắc nhưng cả cuộc đời binh nghiệp của ông lại gắn bó máu thịt với dải đất phương Nam. Nhập ngũ năm 1966, ông từng chiến đấu tại Lào trước khi trở thành lính của Sư đoàn 320 rồi Sư đoàn 308. Tuy nhiên, kỷ niệm sâu sắc và thiêng liêng nhất đối với ông chính là những ngày tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử trên cương vị Tham mưu phó, Trưởng ban Tác chiến cánh quân thứ 5.
Nhiệm vụ của cánh quân thứ 5 là đánh vu hồi từ Gò Công, tiến vào giải phóng Sài Gòn qua các mục tiêu quan trọng như cầu Chữ Y, Tổng nha Cảnh sát và khu vực kho xăng Nhà Bè. Trong hồi ức của vị tướng già, chiến thắng không chỉ đến từ sự mưu lược hay súng đạn mà còn từ sự đùm bọc vô điều kiện của nhân dân. Ông không thể quên giây phút vượt sông Vàm Cỏ Tây ngày 20/4/1975. Giữa vòng vây của tàu chiến địch, chỉ trong 30 phút, nhân dân địa phương đã huy động 20 ghe máy cùng hàng trăm người, từ phụ nữ đến thiếu nhi, hỗ trợ 600 chiến sĩ vượt sông an toàn. Hay câu chuyện về một bà má ở Cần Giuộc đã dành cả đàn gà hơn 30 con để bồi dưỡng cho bộ đội, chỉ với mong muốn các con có thêm sức mạnh để đánh thắng trận cuối.
Tình cảm giữa ông và người dân miền Nam sâu nặng đến mức ông được má Tư Bún ở Tiền Giang nhận làm con nuôi và đặt tên là "Tám Thổ" – theo tên người con trai liệt sĩ của má. Hình ảnh má bán 40 giạ lúa lấy tiền tiễn đơn vị lên đường, hay cảnh người dân dọc đường hành quân dâng nước, chặt dừa, dùng xe máy chở những chiến sĩ đuối sức đã trở thành động lực tinh thần vô giá.
Tướng Thổ cũng chia sẻ những kỷ niệm đầy tính nhân văn khi tiến về cửa ngõ Sài Gòn. Đó là khi binh lính đối phương trong cứ điểm không còn ý chí chiến đấu, thậm chí còn nhắc bộ đội ta giấu khói khi nấu ăn để tránh pháo. Hay tại Nhà Bè, những cô gái từ chỗ sợ hãi vì lời tuyên truyền sai lệch đã trở nên tin yêu và nấu cơm đãi các chú giải phóng khi nhận ra sự chân thành. Thậm chí, các cụ già còn ngỡ ngàng khi thấy lính ta cũng trắng trẻo, hiền lành chứ không hề đáng sợ như lời đồn.
Sau ngày đại thắng, tài sản lớn nhất của ông chính là ký ức về đồng đội và những người mẹ miền Nam. Hiện nay, ông vẫn miệt mài với vai trò Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin TP.HCM, tiếp tục đấu tranh giành công bằng cho những người chịu hậu quả chiến tranh như một cách tri ân mảnh đất này.



