Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa – Người lính già và ký ức tháng Tư

Câu chuyện ghi lại những ký ức sâu sắc của Trần Ngọc Thổ – nguyên Tham mưu trưởng Quân khu 7 – về những ngày cuối tháng 4/1975 khi tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Qua đó, hiện lên hình ảnh người lính kiên cường cùng tình quân dân gắn bó. Những kỷ niệm ấy không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là một phần của lịch sử dân tộc. Tất cả góp phần làm nên chiến thắng 30/4 thiêng liêng.

Gia Lai24/04/2026Liên Chi Đoàn Khoa Sư Phạm (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ


Ở tuổi 73, Trần Ngọc Thổ – nguyên Tham mưu trưởng Quân khu 7 – vẫn không thể nào quên những ngày tháng Tư lịch sử năm 1975. Khi ấy, ông là Tham mưu phó, Trưởng ban Tác chiến cánh quân thứ 5, trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh – chiến dịch quyết định giải phóng miền Nam.

Theo kế hoạch, đơn vị của ông hành quân từ Tiền Giang, vượt qua sông Vàm Cỏ Đông, Vàm Cỏ Tây để tiến về Bình Chánh, cầu Chữ Y, đánh chiếm các mục tiêu quan trọng như Tổng nha Cảnh sát và kho xăng Nhà Bè. Những bước hành quân khẩn trương, những trận đánh liên tiếp đã giúp quân ta lần lượt làm chủ các vị trí, trong đó có khu vực cầu Ông Thìn, mở đường tiến vào Sài Gòn.

Thế nhưng, điều đọng lại sâu sắc nhất trong ông không chỉ là những trận đánh mà còn là tình người ấm áp giữa khói lửa chiến tranh. Người dân miền Nam đã không ngại khó khăn, sẵn sàng huy động ghe thuyền giúp bộ đội vượt sông, tiếp tế lương thực dù cuộc sống còn thiếu thốn. Những người mẹ như má Tư Bún, má Bảy hết lòng chăm lo cho bộ đội, coi các anh như con ruột, thậm chí chắt chiu từng hạt gạo, bán lúa để tiễn bộ đội lên đường. Trên mỗi chặng hành quân, hình ảnh người dân mang nước, chặt dừa, giúp đỡ chiến sĩ đã trở thành nguồn động lực lớn lao, tiếp thêm sức mạnh cho người lính.

Khoảnh khắc thiêng liêng nhất đến vào trưa ngày 30/4/1975, khi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Trong giây phút ấy, mọi cảm xúc như vỡ òa – niềm vui, sự xúc động và cả những giọt nước mắt sau bao ngày chiến đấu gian khổ.

Những ký ức của ông còn ghi lại cả những tình huống đặc biệt khi tiến vào Sài Gòn: có nơi đối phương không chống trả, có người dân ban đầu lo sợ nhưng rồi dần tin tưởng và giúp đỡ bộ đội. Tất cả đã cho thấy rằng, giữa chiến tranh khốc liệt vẫn luôn tồn tại tình người và khát vọng hòa bình.

Đối với ông Trần Ngọc Thổ, điều quý giá nhất không phải là huân chương mà chính là ký ức về đồng đội và tình quân dân. Những ký ức ấy sẽ mãi là minh chứng sống động cho một thời hoa lửa hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn