Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa – Người lính năm xưa

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có một giai đoạn mà mỗi khi nhắc đến, ai cũng cảm thấy tự hào xen lẫn xúc động đó là “thời hoa lửa”. Đó không chỉ là thời kỳ chiến tranh gian khổ mà còn là thời điểm tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của con người Việt Nam được thể hiện rõ nét nhất. Là một đoàn viên của Chi đoàn FBA, tôi đã có cơ hội được nghe và hiểu rõ hơn về giai đoạn ấy thông qua câu chuyện của một người lính năm xưa một cựu chiến binh.

Gia Lai27/04/2026LIÊN CHI ĐOÀN KHOA TÀI CHÍNH - NGÂN HÀNG & QUẢN TRỊ KINH DOANH (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có một giai đoạn mà mỗi khi nhắc đến, ai cũng cảm thấy tự hào xen lẫn xúc động đó là “thời hoa lửa”. Đó không chỉ là thời kỳ chiến tranh gian khổ mà còn là thời điểm tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của con người Việt Nam được thể hiện rõ nét nhất. Là một đoàn viên của Chi đoàn FBA, tôi đã có cơ hội được nghe và hiểu rõ hơn về giai đoạn ấy thông qua câu chuyện của một người lính năm xưa một cựu chiến binh.

Người lính ấy là một con người bình thường, không phải anh hùng nổi tiếng, nhưng với tôi, đó là một người vô cùng đáng kính. Ông từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng ác liệt của chiến tranh. Những câu chuyện ông kể không hào nhoáng, không màu mè mà rất giản dị, chân thật.

Ông kể rằng ngày đó, hành quân chủ yếu là đi bộ, mang theo đồ đạc nặng nhưng vẫn phải di chuyển liên tục. Có những ngày thiếu ăn, họ phải hái rau rừng để sống qua bữa. Nước thì lấy từ suối, nhiều khi không đảm bảo nhưng vẫn phải sử dụng. Đêm đến, mọi người ngủ trong hầm hoặc dưới tán cây, luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Có lần ông kể về một trận đánh bất ngờ. Khi tiếng súng vang lên, mọi người lập tức tản ra, tìm chỗ ẩn nấp và phản công. Sau trận đó, có những đồng đội đã không còn nữa. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt ông đủ để tôi hiểu rằng đó là những ký ức không thể nào quên. Chiến tranh không chỉ có chiến thắng mà còn đầy rẫy những mất mát, hy sinh.

Khi học về Chiến dịch Điện Biên Phủ hay Cách mạng Tháng Tám 1945 trên lớp, tôi từng nghĩ đó chỉ là những sự kiện trong sách vở. Nhưng qua lời kể của ông, tôi nhận ra rằng đằng sau những chiến thắng ấy là biết bao con người đã hy sinh, chịu đựng gian khổ để giành lại độc lập cho dân tộc.

Không chỉ người lính ấy mà còn rất nhiều cựu chiến binh, thanh niên xung phong và những người có công với cách mạng đã góp phần làm nên lịch sử. Họ có thể không được nhiều người biết đến, nhưng công lao của họ là vô cùng to lớn. Chính họ đã tạo nên nền tảng để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập và phát triển.

Nghe những câu chuyện đó, tôi nhận ra bản thân mình cần phải sống có trách nhiệm hơn. Không phải ai cũng có cơ hội chứng kiến chiến tranh, nhưng ai cũng có trách nhiệm trân trọng hòa bình. Là một đoàn viên, tôi cần cố gắng học tập, rèn luyện bản thân và đóng góp cho xã hội, dù là những điều nhỏ bé nhất.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những giá trị mà nó để lại sẽ không bao giờ mất đi. Đó là lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt qua khó khăn. Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta không được phép quên quá khứ mà phải lấy đó làm động lực để sống tốt hơn, có ích hơn.

Câu chuyện về người lính năm xưa có thể chỉ là một phần nhỏ trong lịch sử, nhưng với tôi, đó là bài học lớn nhất về lòng biết ơn và trách nhiệm. Và tôi tin rằng, mỗi người trẻ hôm nay đều có thể viết tiếp câu chuyện của mình không phải trong chiến tranh, mà trong thời bình, bằng sự nỗ lực và ý thức của chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn