Câu chuyện thời hoa lửa: Người mẹ giữ hầm bí mật
Câu chuyện thời hoa lửa Người mẹ giữ hầm bí mật
Những năm 1970 - 1972, khi địch đẩy mạnh chương trình “bình định đặc biệt”, cuộc sống của người dân Vĩnh Hòa vô cùng gian nan. Ban ngày, lính địch liên tục lùng sục từng nhà, từng bờ mương. Ban đêm, cán bộ cách mạng mới có thể về bám dân, xây dựng cơ sở.
Ở ấp Vĩnh Lạc có một người phụ nữ mà bà con quen gọi là Má Năm. Gia đình má nghèo, sống bằng nghề làm ruộng. Chồng mất sớm, một mình má nuôi các con khôn lớn. Tuy cuộc sống khó khăn nhưng má luôn một lòng tin tưởng cách mạng.
Ngay dưới nền nhà của mình, má cùng các con bí mật đào một căn hầm nhỏ. Miệng hầm được ngụy trang bằng những tấm ván cũ và phủ lên một lớp đất mỏng như nền nhà bình thường.
Nơi ấy trở thành điểm trú ẩn an toàn cho cán bộ mỗi khi địch càn quét.
Một buổi sáng, khi trời vừa hửng nắng, có tin báo địch đang tiến vào ấp. Hôm đó trong hầm nhà má đang có hai cán bộ xã họp bàn công việc.
Không còn thời gian để di chuyển.
Má Năm bình tĩnh bảo:
— Các con xuống hầm ngay, để má lo.
Chỉ vài phút sau, tiếng giày đinh và tiếng quát tháo vang lên trước sân.
Một toán lính xông vào nhà.
Tên chỉ huy nhìn quanh rồi hỏi:
— Có thấy Việt Cộng vào đây không?
Má Năm bình thản đáp:
— Nhà tui chỉ có đàn bà với con nít, mấy ông muốn tìm gì thì cứ tìm.
Bọn lính lục tung nhà cửa, mở từng lu gạo, từng góc bếp. Một tên còn dùng báng súng gõ mạnh xuống nền nhà.
Dưới hầm, hai cán bộ nín thở.
Trên mặt đất, má Năm vẫn bình tĩnh nhóm bếp nấu cơm như không có chuyện gì xảy ra.
Sau hơn một giờ lục soát không tìm được gì, bọn lính bỏ đi.
Khi tiếng chân đã khuất xa, má mới nhẹ nhàng mở nắp hầm.
Hai cán bộ bước lên, mồ hôi ướt đẫm.
Một người xúc động nói:
— Nếu không có má, tụi con chắc khó thoát.
Má chỉ cười hiền:
— Cách mạng còn thì quê mình mới có ngày yên bình.
Những năm sau đó, căn hầm bí mật ấy tiếp tục che chở nhiều cán bộ, du kích. Có lúc cả tuần liền má phải chia từng lon gạo cuối cùng để nuôi người trong hầm.
Đến ngày quê hương giải phóng, nhiều cán bộ trở về thăm lại.
Căn nhà lá năm xưa vẫn còn đó.
Má Năm đã già đi nhiều nhưng nụ cười vẫn hiền hậu như ngày nào.
Mọi người đều hiểu rằng thắng lợi của cách mạng không chỉ được làm nên bởi những người cầm súng ngoài chiến trường, mà còn bởi những người mẹ bình dị như má Năm – những người âm thầm bảo vệ cán bộ, nuôi giấu cách mạng giữa những năm tháng bom đạn ác liệt.
Và trong ký ức của quê hương Vĩnh Hòa, hình ảnh người mẹ đứng trước họng súng quân thù để che chở cho cán bộ mãi là một biểu tượng đẹp của lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng trong thời hoa lửa



