Tôn Đức Thắng – Người thợ chọn con đường đấu tranh
Tác giả: Nhữ Vũ Khánh Linh
Lịch sử cách mạng Việt Nam có nhiều nhân vật xuất thân từ những hoàn cảnh khác nhau. Có người là trí thức, có người là nông dân, có người bước ra từ phong trào công nhân. Tôn Đức Thắng là một trong những biểu tượng tiêu biểu của giai cấp công nhân Việt Nam.
Ông sinh năm 1888 tại Long Xuyên, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Khi còn trẻ, ông lên Sài Gòn học nghề và làm việc trong môi trường công nhân. Chính những năm tháng ấy giúp ông chứng kiến trực tiếp đời sống khó khăn của người lao động.
Tôn Đức Thắng sớm tham gia các hoạt động đấu tranh của công nhân. Ông từng tổ chức và tham gia những hoạt động thể hiện tinh thần đoàn kết của người lao động, từ đó dần trở thành một nhân vật có ảnh hưởng trong phong trào công nhân Nam Bộ.
Năm 1927, ông tham gia Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Sau đó, ông tiếp tục hoạt động cách mạng và bị thực dân Pháp bắt.
Ông bị đày ra Côn Đảo, nơi nhiều chiến sĩ cách mạng bị giam giữ. Trong thời gian ở nhà tù, ông vẫn giữ tinh thần đấu tranh và đoàn kết với các đồng chí.
Sau Cách mạng Tháng Tám, Tôn Đức Thắng trở lại hoạt động và tham gia lãnh đạo cuộc kháng chiến. Ông giữ nhiều trọng trách trong chính quyền và Mặt trận.
Sau này, ông trở thành Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, kế nhiệm Chủ tịch Hồ Chí Minh và tiếp tục giữ cương vị Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Cuộc đời Tôn Đức Thắng kéo dài qua nhiều thời kỳ của lịch sử hiện đại Việt Nam. Từ một người thợ đến một nhà lãnh đạo cấp cao, ông vẫn giữ hình ảnh của một người gắn bó với phong trào công nhân, tinh thần đoàn kết và sự nghiệp cách mạng.



