Câu chuyện thời hoa lửa : Người trở về từ dòng Thạch Hãn - Bản hùng ca đời Thiếu tướng Lưu Xuân Cải
Câu chuyện kể về Thiếu tướng Lưu Xuân Cải, người lính tham gia chiến đấu ác liệt tại Thành Cổ Quảng Trị năm 1972. Ông bị thương nặng, bị tưởng đã hy sinh nhưng may mắn được cứu sống. Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến trong quân đội và trở thành một vị tướng tiêu biểu, thể hiện ý chí kiên cường, lòng yêu nước và bản lĩnh người lính Cụ Hồ.
Ông tên đầy đủ là Lưu Xuân Cải, sinh ngày 26-5-1954 ở xã An Hưng, huyện An Dương, Hải
Phòng. Ông kể, năm 1971 khi ông 17 tuổi, cũng như bao nhiêu người ở lứa tuổi thanh niên
thời kỳ ấy, khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc, cho nhân dân luôn cháy bỏng. Giữa lúc cả
miền Bắc đang hướng về miền Nam ruột thịt, dù chưa đủ tuổi, cân nặng mới có 49kg, nhưng
chàng trai trẻ Lưu Xuân Cải đã xung phong lên đường nhập ngũ, lạc quan, không toan tính,
dẫu biết ra đi chưa chắc đã có ngày về. Sau khi ước nguyện trở thành hiện thực, Lưu Xuân
Cải được huấn luyện chiến đấu tại Trung đoàn 5 Yên Tử huyền thoại. Nói là huyền thoại, bởi
trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, những người lính thuộc các tỉnh miền duyên hải Bắc Bộ
được huấn luyện ở đây đều lập lên những chiến công vang dội, đến nỗi kẻ thù gọi tên Yên Tử
là “Trung tâm đào tạo biệt kích của Việt Cộng”. Ở Yên Tử, ông được huấn luyện sát với thực
tiễn chiến trường, như cách đánh, phương pháp đào hầm, sử dụng vũ khí, chiến thuật vận
động tấn công, kết hợp chốt, đào bếp Hoàng Cầm, luyện vượt sông… Lúc đó vì bí mật nên
chưa thể đoán ra, nhưng sau đó khi được chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, ông mới hiểu
định hướng chiến lược. Đợt huấn luyện mà ông được tham gia, dường như tất cả đã được
chuẩn bị sẵn cho cuộc chiến ở Thành Cổ Quảng Trị. Thiếu tướng Lưu Xuân Cải sau 6 tháng
huấn luyện gian khổ, tháng 6-1972 ông cùng đồng đội vào chiến trường, mang theo lời dặn
dò của người mẹ già trước lúc lên đường: “Con cố gắng phấn đấu vì dân vì nước, phải theo
được bằng anh bằng em…”, lời dặn ấy đã theo ông suốt cả cuộc đời binh nghiệp. Sau quãng
thời gian dài hành quân vất vả, được biên chế vào Trung đoàn 165 của Sư đoàn 312 anh
hùng, đơn vị ông tập kết ở làng Như Lệ, xã Hải Lệ (nay thuộc Thị xã Quảng Trị, tỉnh Quảng
Trị). Nhắc đến Như Lệ, giọng người lính già trầm xuống: “Người dân ở đó gian khổ lắm,
nhưng họ tốt với bộ đội cách mạng vô cùng…”. Từ làng Như Lệ, đơn vị của Lưu Xuân Cải
vượt sông Thạch Hãn đột nhập vào Thành Cổ, dưới mật độ hỏa lực dày đặc của địch. Ông
cho biết: “Ngay từ lúc vượt sông quân ta đã trúng đạn hy sinh, nhiều người không vào được
Thành Cổ, có lúc máu đồng đội nhuộm đỏ dòng sông…”. Nói đến đây, ông bùi ngùi đọc lại
những câu thơ bất hủ viết về dòng Thạch Hãn: “Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ/ Đáy sông
còn đó bạn tôi nằm/ Có tuổi đôi mươi thành sóng nước/ Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm…”.
Cuộc chiến 81 ngày đêm ở thành cổ Quảng Trị, “Mùa hè đỏ lửa” đã đi vào lịch sử chiến tranh
thế giới với mức độ tàn khốc vô cùng, nhưng xứng đáng là bản hùng ca bất diệt của Quân đội
nhân dân Việt Nam.



