Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI Y TÁ GIỮA MƯA BOM

Gia Lai08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI Y TÁ GIỮA MƯA BOM

Bà Lê Thị Lan (sinh năm 1952, quê Quảng Trị) là một cựu thanh niên xung phong từng làm công tác y tế tại tuyến lửa miền Trung trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng bà đã góp phần giữ lại sự sống cho biết bao người lính nơi chiến trường ác liệt. Ở tuổi ngoài 70, ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn còn in đậm trong tâm trí bà – không phải bằng những chiến công hiển hách, mà bằng những đêm dài không ngủ, những giọt nước mắt và cả những khoảnh khắc đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, bà tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Sau thời gian huấn luyện ngắn, bà được phân công làm y tá tại một trạm cứu thương dã chiến gần tuyến đường vận tải – nơi ngày đêm hứng chịu bom đạn ác liệt.

Công việc của bà thường bắt đầu khi màn đêm buông xuống, cũng là lúc những chuyến xe hành quân và bom đạn xuất hiện dày đặc nhất. Những đêm dài nối tiếp nhau, thương binh được đưa vào liên tục, không có thời gian nghỉ ngơi, không kịp ăn uống, tất cả chỉ còn một mục tiêu duy nhất là giữ lại sự sống cho đồng đội. Trong điều kiện thiếu thốn, dụng cụ y tế đơn sơ, nhiều khi bà phải dùng chính đôi tay của mình để cầm máu, băng bó cho thương binh. Ánh đèn dầu le lói giữa rừng sâu, tiếng bom nổ vang dội xung quanh, nhưng không ai rời vị trí. Chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, ý chí và lòng nhân ái của con người càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Có một kỷ niệm mà bà không thể nào quên trong suốt cuộc đời mình. Đó là lần trạm cứu thương tiếp nhận cùng lúc hai thương binh nặng trong khi lượng thuốc còn lại chỉ đủ cứu một người. Sau vài giây do dự đầy đau đớn, bà buộc phải đưa ra quyết định lựa chọn người có khả năng sống cao hơn. Người lính còn lại nắm tay bà, chỉ kịp nói một câu: “Cứu đồng đội tôi trước…” rồi lặng lẽ ra đi. Quyết định ấy đã ám ảnh bà suốt nhiều năm sau chiến tranh, bởi bà hiểu rằng, chiến tranh không chỉ cướp đi mạng sống con người mà còn để lại những nỗi day dứt không thể xóa nhòa.

Tháng 4 năm 1975, khi tin chiến thắng vang lên, không gian như vỡ òa trong niềm vui và xúc động. Sau bao năm sống trong bom đạn, lần đầu tiên bà được ngủ một giấc trọn vẹn, không còn lo sợ tiếng bom rơi bất chợt. Hòa bình đến giản dị nhưng thiêng liêng vô cùng. Trở về cuộc sống đời thường, bà Lan chọn cách sống lặng lẽ, không nhắc nhiều về quá khứ, nhưng trong sâu thẳm, những ký ức về một thời hoa lửa vẫn luôn hiện hữu. Với bà, điều quý giá nhất không phải là những gì đã trải qua, mà là hòa bình hôm nay – điều mà thế hệ trẻ cần trân trọng và gìn giữ.

Câu chuyện của bà Lê Thị Lan là một minh chứng cho những con người thầm lặng trong thời chiến – những người không trực tiếp cầm súng nhưng vẫn chiến đấu bằng cả trái tim, lòng dũng cảm và sự hy sinh. “Thời hoa lửa” vì thế không chỉ là những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mà còn là nơi lưu giữ những giá trị nhân văn sâu sắc, nhắc nhở mỗi chúng ta biết trân quý cuộc sống hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn