Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Bích Ngọc-ấp Đăng Phong A, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp22/08/2026xã Lương Hòa Lạc (Xã Lương Hòa Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên người kể: Nguyễn Bích Ngọc

Năm sinh:  1940

Địa chỉ: ấp Đăng Phong A, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Hai tiếng "hoa lửa" cứ thổn thức mãi trong lồng ngực tôi, khơi dậy trọn vẹn những ký ức gian lao mà kiệt xuất của một thời oanh liệt. Nhớ ngày ấy, khi vừa chạm mốc mười tám tuổi xuân, tôi tạm biệt quê nhà Ngãi Thuận thân thương, gác lại bao ước mơ riêng để khoác lên màu áo xanh bộ đội, dấn thân vào những mảng chiến dịch gian nguy dọc triền dốc Trường Sơn.

Ký ức về những đêm luồn rừng hành quân tối om vẫn chưa từng phai mờ. Cái rét căm căm, cái đói cùng bệnh tật dai dẳng luôn hiện hữu trên từng kilômét đường đi. Sức ép lớn nhất không chỉ là khoảnh khắc bom rơi đạn nổ, mà chính là cơn khát nhu yếu phẩm quay quắt và niềm thương nhớ gia đình da diết. Tôi nhớ mãi những chặng dừng chân kiệt sức, cả tiểu đội phải nhường nhịn từng ngụm nước ấm hiếm hoi để tiếp thêm sức mạnh. Gian truân nhất vẫn là những trận sốt rét rừng hành hạ, khiến cơ thể run lên từng hồi giữa tiết trời ngàn khắc nghiệt. Dù vậy, tôi cùng đồng đội chưa từng sờn lòng, trong tim luôn rực cháy một ý chí sắt đá về ngày toàn thắng. Những mốc mốc vàng thau như chiến thắng Điện Biên Phủ hay các trận đánh bảo vệ bờ cõi luôn làm lòng tôi trào dâng niềm kiêu hãnh — dù đằng sau niềm vui ấy, tim tôi vẫn thắt lại khi nghĩ về những người anh em đã mãi mãi nằm lại với đại ngàn.

Trôi qua bao năm tháng, nhìn lại chặng đường đã kinh qua, lòng tôi đong đầy bao nỗi niềm chan chứa. Lịch sử với chúng tôi chẳng phải là những trang sách vô hồn, mà được đúc kết bằng máu, mồ hôi và cả tuổi trẻ gửi lại chốn bom đạn. Ngắm nhìn đất nước hôm nay rợp bóng bình yên, nhà nhà ấm no, tôi mỉm cười nhẹ nhõm vì biết giá trị thiêng liêng này được đánh đổi bằng sự hy sinh vô bờ của cả một thế hệ. Thấy con cháu hôm nay biết trân trọng quá khứ, chăm chỉ học hành và sống có hoài hoài hoài để dựng xây quê hương ngày càng đổi mới, tôi tin rằng những mất mát năm xưa của chúng tôi đã đơm hoa kết trái vẹn tròn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn