Câu chuyện thời hoa lửa - Nguyễn Hồng Hoàng - Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Hồng Hoàng
Năm sinh: 1967
Địa chỉ: Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Mỗi khi hè về tôi lại được ngồi bên hiên nhà nghe ông nội kể chuyện về “thời hoa lửa” là những năm tháng kháng chiến hào hùng chống Mỹ cứu nước.
Vào năm 1968 khi người tròn 18 tuổi ông rời làng để lên đường nhập ngũ vào chiến trường miền Trung khóc liệt. Ông kể rằng hồi đó gian khổ ra sao, ông cứ kể xiết những cơn mưa rừng xối xả những đêm hành quân dưới làng mưa đạn và cả những điểm khó khăn gian nan và những buổi cơm chỉ có măng rừng chấm muối, cháo bẹ. Thế nhưng trong cái đói, cái cực ấy tinh thần của ông và những người đồng đội chưa bao giờ lung lây, một lòng anh dũng hi sinh vì Tổ Quốc. Ông kể: “lúc đó chẳng ai nghĩ đến bản thân mình, chú trọng sau đánh đuổi được giặc để nước nhà có thể độc lập, mọi người người sống trong hạnh phúc, không bị đói khát, ấm no cùng người thân, con cháu sau này được bình yên”.
Kỷ niệm nhớ nhớ nhất của ông là trận chiến tại thành cổ Quảng Trị. Giữa mưa bom bão đạn ông và các người đồng đội đã kiên trì bám trụ suốt 81 ngày đêm. Có những người đồng đội đã ngã xuống trước mắt ông máu của họ đã hòa vào đất mẹ để giữ vững từng tấc đất của quê hương, góp phần giữ vững nền độc lập nước nhà.
Sau khi nghe câu chuyện của ông, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự hào và tôi nhận ra rằng hòa bình mình đang có không phải tự nhiên mà có, đó là những sự hi sinh xương máu và thanh xuân của thế hệ đi trước. Câu chuyện của ông đã tiếp thêm cho tôi để học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành một con người thật tốt, có ích để xứng đáng với những sự hi sinh cao cả của thế hệ “thời hoa lửa” năm xưa đã anh dũng hy sinh để góp phần tạo ra nền độc lập tự do cho đất nước Việt Nam như bây giờ.


