Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa - Nguyễn Minh Chắc - Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.

Đồng Tháp09/05/2026Đoàn Bình Ân (Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên người kể: Nguyễn Minh Chắc

Năm sinh: 1950

Địa chỉ: Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.

Trong gia đình em, ông nội là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Tuổi thơ của em gắn liền với những buổi tối ngồi bên ông, nghe ông kể chuyện về một thời "hoa lửa" đầy gian khổ nhưng cũng rất hào hùng.

Ông kể rằng khi còn trẻ, ông cùng đồng đội hành quân trong rừng sâu, ăn cơm nắm, uống nước suối, đối mặt với bom đạn kẻ thù. Có những đêm, cả đơn vị phải nằm im dưới hầm tránh sát một tiếng động nhỏ cũng có thể nguy hiểm tới tính mạng. Đồng đội lại càng gắn bó, họ chia nhau từng miếng lương khô, nhường nhau từng ngụm nước, cùng động viên nhau vượt qua mọi thử thách.

Không chỉ có ông em, bà ngoại em cũng từng là thanh niên xung phong. Bà tham gia mở đường tải đạn, phục vụ chiến trường. Bà kể những ngày mưa bom, đất đá sạt lở nhưng các cô chú thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám đường, quét chông để con đường chi viện không bị gián đoạn. Có những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn.

Một lần, lớp em tổ chức hoạt động "gặp gỡ nhân chứng lịch sử". Chúng em được nghe ông bà và nhiều cô chú khác kể lại những câu chuyện chân thực về chiến tranh. Mỗi câu chuyện đều khiến chúng em xúc động và thêm hiểu về sựhy sinh to lớn thế hệ trẻ tuổi.

Sau buổi gặp, em đã ghi lại những câu chuyện ấy vào cuốn sổ nhỏ của mình. Đó không chỉ là kỷ niệm quý giá mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần đoàn kết.

Qua những câu chuyện của ông bà, em càng thêm biết ơn và tự hào về thế hệ cha anh đã hy sinh, học tập thật tốt để xứng đáng với những gì mà họ đã đánh đổi. Bà kể trong đoàn của bà cũng có nhiều người đã hy sinh, có người còn rất trẻ, chưa kịp lập gia đình. Họ ra đi lặng lẽ giữa rừng sâu, không một lời trăn trối. Những hy sinh ấy đã góp phần cho hòa bình hôm nay, được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao người.Em nhận ra rằng thế hệ trẻ hôm nay cần phải trân trọng những gì mình đang có, cố gắng học tập, rèn luyện để trở thành người có ích cho xã hội. Em hiểu hơn về quá khứ mà còn dạy em nhiều bài học quý giá, đó là bài học về lòng yêu nước và sự hy sinh.

Em thầm hứa với bản thân sẽ luôn ghi nhớ những câu chuyện mà ông đã kể, sẽ kể lại cho bạn bè và những thế hệ sau để lịch sử không bao giờ bị lãng quên. Bởi lẽ những năm tháng "hoa lửa" ấy chính là niềm tự hào lớn lao của dân tộc Việt Nam.

Em không bao giờ quên những năm tháng ấy, những độc lập, tự do, hạnh phúc ông cha ta và ông cha không ngừng hy sinh để có được ngày hôm nay để các em như là được học sinh học phải học chăm chỉ, học tập tốt nhất để không phụ lòng những người đã hy sinh cho đất nước Việt Nam hòa bình, sống bình yên ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn