Câu chuyện thời hoa lửa - Nguyễn Minh Tình - ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Minh Tình
Năm sinh: 1948
Địa chỉ: ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Trong gia đình, người em luôn kính trọng và ngưỡng mộ nhất chính là ông ngoại. Chẳng cần những tấm huy chương hay bằng khen rực rỡ, đối với em, những câu chuyện kể về thời thanh xuân tuổi trẻ sôi nổi của ngoại khi là một “Chiến sĩ giải phóng quân” nơi ông đã dành cả tuổi trẻ để chiến đấu vì độc lập của Tổ quốc.
Ông tham gia kháng chiến khi còn rất trẻ, ông đã kể cho em nghe về những ngày hành quân qua rừng sâu, núi cao vô cùng vất vả. Nhưng ông và đồng đội vẫn không dừng bước. Lương thực lúc đó thiếu thốn, nhiều khi chỉ có vài củ sắn, củ khoai để ăn qua ngày. Vậy mà ai cũng nhường nhịn nhau, cùng nhau vượt qua khó khăn. Tình đồng đội gắn bó như anh em ruột thịt, luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau trong mọi hoàn cảnh.
Ngày đó, đơn vị ông đang làm nhiệm vụ liên lạc, phải băng qua một cánh rừng vào ban đêm để chuyển tài liệu quan trọng. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh trăng le lói qua những tán cây. Đường đi thì gập ghềnh, lại luôn có nguy cơ gặp địch bất cứ lúc nào. Ông và một người đồng đội được giao nhiệm vụ mang tài liệu đi trước. Khi đi được nửa đường, họ bất ngờ nghe thấy tiếng động lạ, linh cảm có nguy hiểm, cả hai người lập tức ẩn nấp. Một đám địch đang tiến lại rất gần trong khoảnh khắc căng thẳng ấy người đồng đội của ông đã quyết định đánh lạc hướng để ông mang tài liệu tiếp tục đi. Dù ông cố ngăn lại, nhưng anh ấy vẫn kiên quyết. Cuối cùng, ông đành cắn răng tiếp tục nhiệm vụ.
Ông kể khi ấy tim ông đập rất nhanh, ông vừa lo cho đồng đội, vừa lo nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì cả đơn vị sẽ gặp nguy hiểm. Ông đã chạy thật nhanh, vượt qua mọi khó khăn để giao tài liệu đúng nơi quy định. Nhờ đó, kế hoạch của đơn vị được giữ bí mật và thành công. Sau đó, khi quay lại, ông mới biết người đồng đội ấy đã bị thương nhưng vẫn cố thoát khỏi nguy hiểm. Khi gặp lại nhau, cả hai chỉ im lặng và nhìn nhau, trong ánh mắt là sự thấu hiểu và trân trọng sâu sắc trong cái thời chiến tranh. Nghe đến đây, em thấy nghẹn lại. Em hiểu rằng chiến tranh không chỉ là bom đạn mà còn là những sự hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc, là tình đồng đội sẵn sàng vì nhau mà không cần nghĩ đến bản thân.
Câu chuyện ấy khiến em càng kính phục ông ngoại. Thời hoa lửa đó là sự hy sinh nhưng cũng là niềm tự hào lớn lao nhất đời người. Đồng thời cũng giúp em nhận ra giá trị, lòng dũng cảm và trách nhiệm trong cuộc sống hôm nay. Em luôn biết ơn những người anh hùng đã ra đi vì chiến tranh, giành độc lập cho đất nước ta ngày hôm nay.


