CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NGUYỂN THÁI BÌNH
Nhân vật:Nguyễn Thái Bình Thời gian: những năm 1970 Địa điểm: sân bay Tân Sơn Nhất
Nhân vật:Nguyễn Thái Bình
Thời gian: những năm 1970
Địa điểm: sân bay Tân Sơn Nhất
Nguyễn Thái Bình sinh ngày 14 tháng 1 năm 1948 tại xã Trường Bình, huyện Cần Giuộc, tỉnh Long An (nay là xã Cần Giuộc, tỉnh Tây Ninh). Sau khi học xong tiểu học tại Cần Giuộc, anh theo cha lên Sài Gòn học tại trường Petrus Ký (nay Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong).Do gia đình không mấy khá giả nên anh vừa làm vừa học để phụ giúp gia đình.
Năm 1966, anh đỗ Tú tài toàn phần. Sau đó, anh lần lượt thi đỗ vào các ngành Y, Dược, Nông Lâm Súc và Học viện Quốc gia Hành chính của Sài Gòn. Anh đã chọn học trường Cao đẳng Nông Lâm Súc (nay Đại học Nông Lâm TP.HCM).
Tháng 3 năm 1968, Nguyễn Thái Bình được Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ (USAID) cấp học bổng sang Mỹ để du học. Anh theo học tại Đại học cộng đồng ở Fresno, California một năm rồi chuyển đến Đại học Washington Là một sinh viên ưu tú tốt nghiệp hạng danh dự ngành ngư nghiệp và công nghiệp thực phẩm tại Đại học Washington, anh còn thích làm thơ, quyền anh, và bóng đá.
Trong chuyến nghỉ hè hai tháng vào giữa năm 1970, Bình đã đi thăm khắp miền Nam trên chiếc xe Honda 67. Anh rong ruổi xuống miền Tây rồi ngược ra miền Trung và đã tận mắt nhìn thấy những hình ảnh tàn khốc của bom đạn. Khi trở lại Hoa Kỳ, Bình gặp lại một số bạn bè và nhóm sinh viên này đã khuyến khích Bình tham gia các cuộc hội thảo phản đối cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam.
Trong thời gian học tập tại Hoa Kỳ, anh đã tham gia vào các cuộc biểu tình chống Chiến tranh Việt Nam.Ngày 10 tháng 2 năm 1972, Nguyễn Thái Bình cùng 9 sinh viên Việt kiều khác đã đột nhập và chiếm tòa lãnh sự của Việt Nam Cộng hòa tại thành phố New York, yêu cầu đòi trả tự do cho 200.000 tù nhân chính trị tại Việt Nam, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức và giải thể "chế độ dã man", và Hoa Kỳ rút khỏi Việt Nam vô điều kiện Anh bị cảnh sát bắt giữ vì đã đột nhập lãnh sự quán.
Từ tháng 2 đến đầu tháng 7 năm 1972, tức thời điểm Bình về nước, anh đã tham gia hoặc trực tiếp tổ chức hàng chục sự kiện phản chiến khác nhau tại Mỹ.
Dù học bổng USAID vẫn được duy trì,đến mùa xuân năm 1972, anh bị mất học bổng để tiếp tục cao học tại Đại học Washington.
Sau đó anh đã lên chuyến bay để về nước. Một giờ trước khi đến Sài Gòn anh đã có ý định chuyển hướng bay đến Hà Nội cho nên anh đã khống chế và uy hiếp cơ trưởng nếu không đổi hướng chuyến bay anh sẽ cho kích hoạt nổ bom phá hủy máy bay.
Sau khi máy bay đã đáp xuống sân bay Tân Sơn Nhất thì anh đã bị 1 cảnh sát của Mỹ và 2 hành khách khống chế và nổ súng giết chết anh rồi thả xác anh xuống đường băng qua cầu phao cấp cứu.
Anh đã hy sinh như một vị anh hùng mang theo sự oai phong của tri thức qua cách anh thể hiện tình yêu nước đến lúc sinh ly tử biệt,anh vẫn luôn mang trong mình cơ hội được bác bỏ việc chiến tranh để đổi lấy sự hòa bình cho thế hệ mai sau mà không hề tiếc đi mạng sống của mình chỉ để phản ánh sự khốc liệt của chiến tranh.Khi ấy,anh ấy chỉ mới vỏn vẹn 24 tuổi mang trong mình một nỗi khát khao hòa bình sâu thẳm trong tâm hồn nhưng lại chẳng thể một lần nữa vươn đôi tay ra để níu lấy sức nặng còn sót lại của tàn dư sau hòa bình.Anh chôn linh hồn mình nơi thiên sơn vạn thủy cùng nhau đón lấy một ngày mới yên ả nhưng xác anh thì lại ngã xuống nơi súng đạn triền miên không thấy lối thoát.Đến cuối cùng khi cả thể xác lẫn tâm hồn đều ngã xuống thì vạn dặm quanh anh cũng chẳng như anh hằng mơ ước.
Câu chuyện của anh không chỉ là bài học cho thế hệ sau này về tình yêu nước mà còn nhắc nhở chúng ta dù có ở nơi đất khách quê người hay một nơi hoàn toàn xa lạ thì chúng ta vẫn phải luôn nhớ về cội nguồn nơi mà chúng ta được sinh ra và lớn lên vì đó chính là nơi đã rèn dũa ta trở thành một con người giàu lòng nhân ái.Lòng yêu nước không bao giờ là dư thừa đối với tất cả mọi người trong xã hội,nó là một bản tính tốt cần được phát huy và duy trì cho tương lai về sau



