Câu chuyện thời hoa lửa- Nguyễn Thị Thu
HƠN NỬA THẾ KỶ TRÔI QUA…
Dòng sông Thạch Hãn vẫn lặng lẽ chảy giữa đất trời Quảng Trị, mang theo biết bao ký ức bi tráng của mùa hè đỏ lửa năm 1972. Nơi ấy, giữa mưa bom bão đạn, có những con người đã sống và chiến đấu bằng tất cả tuổi xuân, bằng cả trái tim yêu nước nồng nàn.
Người nữ du kích năm nào – bà Nguyễn Thị Thu – đến hôm nay vẫn nâng niu bức ảnh cha con chèo đò chở bộ đội vượt sông. Bức ảnh đã đi qua hơn nửa thế kỷ nhưng vẫn nguyên vẹn khí phách của một thời máu lửa. Một lão ngư mình trần, mái chèo gân guốc rẽ sóng. Một cô gái trẻ gầy gò nhưng ánh mắt sáng quắc niềm tin. Sau lưng họ là những người lính tuổi đôi mươi đang tiến vào Thành Cổ.
Giữa những ngày bom B-52 cày nát đất trời Quảng Trị, giữa pháo hạm gầm rú ngoài khơi và pháo sáng quét trắng mặt sông mỗi đêm, con đò nhỏ của cha con bà Thu vẫn lặng lẽ vượt dòng Thạch Hãn. Mỗi chuyến đò là một lần đối diện với cái chết. Nhưng họ chưa từng lùi bước.
Họ chèo đò chở bộ đội. Chở đạn dược. Chở lương thực. Và chở cả niềm tin rằng Thành Cổ phải được giữ bằng mọi giá.
Không ai nhớ nổi đã có bao nhiêu chuyến đò trong mùa hè đỏ lửa ấy. Chỉ biết rằng, trên dòng sông mang đầy khói lửa và mất mát, những mái chèo bình dị đã trở thành nhịp cầu của lòng yêu nước.
Và cũng bên dòng Thạch Hãn ấy, có một cô gái giao liên nhỏ nhắn tên Nguyễn Thị Thu Hồng. Công việc của chị không cầm súng xông pha nơi trận tuyến, nhưng hiểm nguy chẳng kém bất kỳ ai. Chị đứng bên bờ sông, lặng lẽ đếm từng quả bom nổ chậm, từng quả bom từ trường mà máy bay Mỹ thả xuống để báo hiệu cho những đoàn thuyền tiếp tế.
Không áo giáp. Không công sự che chắn. Vũ khí duy nhất chỉ là cuốn sổ tay nhỏ và lòng dũng cảm phi thường.
Mỗi tiếng bom vang lên, chị lại lặng lẽ gạch thêm một nét. Giữa đất trời rung chuyển bởi chiến tranh, cô gái ấy mong manh như nhành lau ven sông, nhưng ý chí lại kiên cường như một cột mốc sống.
Bởi với họ ngày ấy, cái chết nhẹ tựa lông hồng. Chỉ cần thêm một chuyến thuyền sang sông an toàn… Chỉ cần đồng đội bên kia còn đạn để chiến đấu… Thì mọi hi sinh đều xứng đáng.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng dòng Thạch Hãn vẫn còn đó. Và những con người năm xưa vẫn như những chứng nhân sống cho một thời hoa đỏ – thời của lòng yêu nước, của tuổi trẻ dám sống và dám hi sinh cho Tổ quốc.
Có những câu chuyện không bao giờ cũ. Có những con người dù đi qua năm tháng vẫn khiến cả một thế hệ cúi đầu biết ơn.



