Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Thị Xuân -ấp An Lạc B, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Thị Xuân (Bà cô)
Năm sinh: 1952
Địa chỉ: ấp An Lạc B, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Bà cô tôi thường kể về những năm tháng sống trong thời chiến với nhiều ký ức khó quên. Khi ấy, bà còn rất trẻ nhưng đã tham gia cùng người dân trong làng chăm sóc thương binh, chuẩn bị lương thực và hỗ trợ bộ đội mỗi khi hành quân qua địa phương. Dù không trực tiếp cầm súng chiến đấu, bà luôn xem đó là trách nhiệm của mình đối với đất nước. Bà nhớ nhất những đêm mất điện vì chiến tranh. Trong căn hầm nhỏ chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét, mọi người quây quần bên nhau vừa vá quần áo, nấu cơm, vừa lắng nghe tin tức từ chiến trường. Mỗi khi có bộ đội ghé qua, bà cùng các cô, các bác trong xóm đều chia sẻ từng bát cơm, bầu nước và động viên các anh vững tin lên đường làm nhiệm vụ. Những tình cảm giản dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính nơi tiền tuyến.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà luôn trân trọng cuộc sống hòa bình và thường kể lại những câu chuyện năm xưa để con cháu hiểu được giá trị của độc lập, tự do. Bà dặn rằng thế hệ trẻ hôm nay không phải trải qua bom đạn nhưng cần biết sống tử tế, yêu quê hương và có trách nhiệm với cộng đồng.
Qua câu chuyện của bà, tôi càng thêm biết ơn những người đã âm thầm cống hiến trong những năm tháng chiến tranh. Chính sự hy sinh và tinh thần đoàn kết của họ đã góp phần mang lại cuộc sống yên bình như ngày hôm nay. Tôi sẽ luôn ghi nhớ những lời dạy của bà, cố gắng học tập thật tốt và sống xứng đáng với truyền thống của gia đình và dân tộc.


