Câu chuyện thời hoa lửa - Nguyễn Văn Cảnh - Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn Cảnh
Năm sinh: 1964
Địa chỉ: Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.
Có những câu chuyện không ồn ào, không rực rỡ, nhưng lại lặng lẽ chạm vào lòng người. Đối với tôi, ngay từ thuở nhỏ, tôi đã được nghe ông kể lại những năm tháng kháng chiến của mình. Ông kể rất hăng say, ông không nhắc nhiều về chiến công chỉ kể về những cuộc sống đời thường. Giọng ông trầm ấm, đôi lúc ngắt quãng nhưng ông kể rất hào hùng như thể mỗi kỷ niệm đều mang một chút nặng lòng.
Ông nói ngày ấy, ai đi hành quân cũng còn rất trẻ, chưa kịp nghĩ về tương lai sau này. Chỉ biết một điều giản dị rằng: “Đất nước chưa yên thì mình không thể ở nhà” Những ngày hành quân, con đường thì dài, trên vai lại mang ba lô nặng trĩu, chân bước mà lòng ai cũng hướng về quê hương. Ông kể có đêm nằm trong rừng, lại nghe tiếng lá cây xào xạc, lòng chợt nhớ quê hương da diết. Có một người lính khẽ đọc: “Trăng rừng soi lối hành quân, 1 lòng người lính trẻ bao lần nhớ quê”. Ông cười và nói câu thơ ấy luôn nhắc nhở họ phải vững lòng. Nhưng rồi giọng ông chậm lại khi kể về những người bạn đã không còn trở về. Những ngày thiếu ăn, những lần kiệt sức và cả những đồng đội đã mãi nằm lại. Khi nhắc đến đó, ông im lặng và nói khẽ: “Có những người đi không trở lại, Để mùa xuân ở lại với quê hương”. Nghe đến đó, lòng tôi như nghẹn lại, vì tôi hiểu rằng chiến tranh trong lời ông không phải là những trang sách xa xôi mà là người thật. Để có cuộc sống yên bình ngày hôm nay thì những người lính phải đánh đổi tuổi trẻ của chính mình. Khi ấy tôi bất chợt nhớ đến câu nói: “Lịch sử được viết bằng máu, nếu lãng quên phải dùng máu để viết lại”. Câu nói ấy như một lời cảnh thức sâu sắc về giá trị của quá khứ và trách nhiệm của con người đối với lịch sử. Đó không phải là lời nói cường điệu, mà là sự đúc kết từ những bài học đau thương của nhân loại. Mỗi lần nghe xong ông kể, tôi lại thấy lòng mình như lắng lại, tôi lại thương ông hơn và cũng cảm thấy mình cần sống trách nhiệm hơn. Em tự chủ phải cố gắng học tập thật tốt, sống tử tế, biết trân trọng những ngày bình yên như Trung úy Quách Minh Sơn từng nói: “Tự do, hòa bình, không phải dễ có được bây giờ, cố gắng phải giữ”.


