Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - Nguyễn Văn Hiểu

Bắc Ninh25/06/2026Nguyễn Phi Hùng (Trường THPT Yên Dũng số 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong tâm thức của gia đình tôi, ông không chỉ là một người ông hiền từ, mà còn là một cuốn biên niên sử sống động về những ngày tháng hào hùng của dân tộc. Ông không còn giữ lại bên mình những vỏ đạn hay bức ảnh thời chiến, bởi với ông, những tháng ngày ấy đã hóa thân vào từng nhịp đập của trái tim, vào những vết sẹo trên cơ thể và vào cả những khoảng lặng trầm ngâm mỗi khi ông ngồi nhìn ra khoảng trời xanh ngắt của quê hương.

Ông kể, ngày ấy, với tư cách là một pháo thủ thuộc Sư đoàn 7, ông đã bước vào chiến trường với trái tim nóng hổi và niềm tin mãnh liệt. Tàu Ô – Xóm Ruộng năm 1972 khi ấy được ví như "cửa tử" trên trục lộ 13, nơi kẻ thù dùng hỏa lực tối đa để hòng chặn đứng mọi huyết mạch chi viện. "Đó là những ngày mà đất rung chuyển dưới chân, bầu trời Tàu Ô bị xé toang bởi khói bom", ông hồi tưởng. Trong không gian đặc quánh mùi khét của thuốc súng và đất đá, người pháo thủ ấy và đồng đội đã dầm mình trong bùn nước, đối mặt với những cơn sốt rét rừng hành hạ, để ngày đêm kiên cường bám trụ.

Khi lệnh khai hỏa vang lên, tiếng pháo của ta gầm lên khúc ca chiến thắng, át cả tiếng gầm rú của máy bay địch. Đó là 150 ngày đêm không chỉ của sự hy sinh mà còn là của bản lĩnh thép. Ông không kể về những huân chương, ông chỉ kể về tình đồng đội – thứ "kỷ vật" duy nhất ông mang theo suốt cuộc đời. Ông nhớ nụ cười của người đồng đội nằm lại bên nòng pháo, nhớ cái nắm tay thật chặt trong hầm chữ A những đêm pháo kích. Chính thứ tình cảm ấy đã làm nên chiến thắng, chặn đứng bước tiến quân thù, góp phần viết nên một trang sử vàng cho Sư đoàn 7 anh hùng.

Trở về từ chiến trường khi hòa bình lập lại, ông chọn cách sống lặng lẽ, giản dị như bao người nông dân khác. Ông không có bảo tàng trưng bày, không có huy hiệu trưng ra ngoài, nhưng mỗi khi nhắc đến Tàu Ô, ánh mắt ông lại ánh lên một niềm tự hào thuần khiết. Những trải nghiệm đau thương và hào hùng ấy đã dạy cho ông bài học về sự trân trọng sự sống. Ông thường tâm sự với tôi: "Ông chẳng còn gì ngoài ký ức, nhưng đó là thứ không gì có thể tước đoạt được. Ông muốn các cháu hiểu rằng, hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, đó là thành quả của cả một thế hệ đã lấy thanh xuân để đổi lấy độc lập."

Với tôi – một người trẻ đang đứng dưới bầu trời hòa bình, nghe ông kể chuyện không còn là nghe lịch sử, mà là được chạm vào linh hồn của dân tộc. Những lúc ông lặng yên, tôi hiểu rằng ông đang gửi lời tri ân đến những đồng đội đã khuất. Đôi bàn tay gân guốc của ông – đôi bàn tay đã từng nạp đạn vào nòng pháo bảo vệ quê hương – giờ đây run run nắm lấy tay tôi, gửi gắm niềm tin vào thế hệ kế cận.

Câu chuyện về ông Nguyễn Văn Hiểu là minh chứng rõ nhất rằng: Một người lính vĩ đại không cần những vật chứng hào nhoáng. Sự hy sinh của ông đã hòa vào đất mẹ, ký ức của ông đã trở thành dòng chảy lịch sử trong tâm thức của con cháu. Tôi tự hào về ông – người pháo thủ kiên cường, và tự hứa với lòng mình sẽ sống, học tập và cống hiến xứng đáng với những gì mà thế hệ cha anh đã trao lại, để "khúc ca Tàu Ô" mãi ngân vang, không bao giờ nhạt phai trong lòng thế hệ trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn