CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NGUYỄN VĂN LÁNG
Người Trữ Lửa Từ Biên Cương: Chuyện Về Bác Cựu Chiến Binh Nguyễn Văn Láng. Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, thế hệ học sinh chúng em thường được học về những chiến dịch lớn lao. Nhưng đối với em, lịch sử sống động nhất chính là khi được ngồi nghe bác Nguyễn Văn Láng kể chuyện. Bác sinh năm 1960, là người con ưu tú của Yên Dũng đã hiến dâng những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của mình cho dải đất biên cương phía Bắc.
Những Ngày Tháng Hai Rực Lửa năm 1979, khi tiếng súng nổ súng vang lên dọc biên giới Việt - Trung, chàng thanh niên Nguyễn Văn Láng lúc đó mới chỉ 19 tuổi – cái tuổi mà lẽ ra đang ấp ủ bao dự định giảng đường hay những hoài bão cá nhân. Vậy mà, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác đã gác lại tất cả để khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện, lên đường ra trận.
Với em, con số "tháng 2 năm 1979" không chỉ là một mốc thời gian, mà là biểu tượng của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Một tinh thần thép giữa làn mưa bom. Chiến đấu tại chiến trường biên giới là một thử thách nghiệt ngã. Bác Láng kể về những đêm trắng canh gác trên đỉnh núi đá mờ sương, về những trận đánh giáp lá cà cam go mà ranh giới giữa cái chết và sự sống chỉ mỏng như sợi tóc. Sự anh dũng không chỉ nằm ở lúc cầm súng đối đầu với quân thù, mà còn là bản lĩnh vượt qua cái đói, cái rét thấu xương của vùng biên giới heo hút. Bác Láng luôn xúc động khi nhớ về những người anh em đã cùng chia nhau mẩu lương khô, cùng hứa với nhau sẽ trở về, nhưng rồi có người đã nằm lại mãi mãi dưới những vạt rừng. Bác bảo: "Lúc đó chẳng ai nghĩ mình là anh hùng, chỉ biết rằng dưới chân là đất mẹ, sau lưng là gia đình, không thể lùi bước."
Nhìn vào những vết sẹo và ánh mắt đầy nghị lực của bác Láng, em hiểu rằng hòa bình mà chúng em đang có không phải là lẽ tự nhiên. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu và nước mắt của những người lính năm xưa. Bác Nguyễn Văn Láng chính là một tấm gương sáng về lòng yêu nước, là "pho sử sống" để thế hệ học sinh chúng em soi vào và tự rèn luyện mình.



