Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Văn Nhị -Ấp Trường Xuân A, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn Nhị
Năm sinh: 1942
Địa chỉ: Ấp Trường Xuân A, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Ông tôi kể trận Ấp Bắc năm 1963 là một ký ức đặc quánh mùi thuốc súng và vị bùn nồng nặc. Giữa cánh đồng Mỹ Tho bát ngát, bầu trời bỗng chốc tối sầm bởi tiếng gầm rú kinh hoàng của "bầy trực thăng", bom đạn trút xuống xối xả, cày xới nát tan từng tấc đất. Kinh hoàng hơn nữa, những chiếc xe bọc thép M113 lừng lững tiến vào như quái vật sắt. Giữa làn mưa đạn rít buốt tai, tiếng chỉ huy vẫn vang lên đanh thép: "Thà chết không rời trận địa, quyết bắt 'phượng hoàng' phải gãy cánh!".
Tôi rùng mình khi nghe ông kể về những khoảnh khắc kinh hoàng ấy, những người đồng đội vừa mới cười nói đó, phút chốc đã ngã xuống dưới làn đạn đại liên xối xả. Nhưng họ vẫn không lùi bước. Họ vẫn bám trụ trong công sự ngập nước, người bắn, người tiếp đạn. Hình ảnh những chiếc trực thăng bốc cháy ngùn ngụt rơi xuống giữa cánh đồng chính là những "đóa hoa lửa" bi tráng nhất mà ông từng thấy.
Những người chiến sĩ đã hy sinh và để lại những giá trị tinh thần bất diệt về lòng quả cảm và sự hy sinh vô điều kiện. Cha ông ta đã đi qua một thời hoa lửa đầy rẫy khó khăn, nơi lằn ranh sinh tử chỉ cách nhau bằng một tích tắc bom rơi, nơi cái đói, cái rét và nỗi đau mất mát luôn bủa vây mỗi bước chân hành quân. Thế nhưng trong chính sử tận cùng và khốc liệt ấy, họ vẫn mỉm cười và niềm tin vào ngày mai.


