Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Văn Sự-Ấp Ngãi Thuận, xã Thân Cửu Nghĩa, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp24/08/2026xã Lương Hòa Lạc (Xã Lương Hòa Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên người kể: Nguyễn Văn Sự

Năm sinh:  1938

Địa chỉ: Ấp Ngãi Thuận, xã Thân Cửu Nghĩa, tỉnh Đồng Tháp

 

Những hoài niệm về thời khói lửa gian lao chưa một phút giây nào nguôi gạt nơi tâm khảm tôi. Nhớ ngày ấy, khi vừa bước sang tuổi mười tám đầy khát vọng, tôi gác lại góc rạch quê hương Ngãi Thuận thân thương, xếp vào ba lô vài bộ quần áo cũ cùng chiếc mũ tai bèo để hăng hái bước vào cuộc chiến theo lời gọi của Tổ quốc.

Những ngày tháng lăn lộn giữa rừng Trường Sơn khắc nghiệt vẫn hằn sâu trong trí nhớ. Chúng tôi phải đi bộ hàng chục cây số mỗi ngày, vai hằn lên vết sẹo vì dây ba lô nặng trĩu. Đêm đến, chiếc võng bạt mắc tạm dưới cơn mưa rừng bong bóng cùng tiếng muỗi vo ve trở thành giấc ngủ chập chờn. Nhưng thử thách ghê gớm nhất chính là những đợt sốt rét rừng hành hạ và sự thiếu hụt lương thực triệt để. Mâm cơm chỉ có rau rừng luộc chấm muối hột, nhưng anh em vẫn san sẻ từng hụm nước ấm để cùng nhau đi qua cơn đói rét. Nhớ những người bạn chiến đấu vừa mới ban sáng còn chung nhau đào công sự, đến chiều đã vĩnh viễn nằm lại với đại ngàn. Mỗi lần hoài niệm về họ, mắt tôi lại nhói đau, hướng về phía xa xăm. Thế nhưng, điều làm tôi đau đớn nhất không phải là sự tàn khốc của đạn bom, mà là nỗi nhớ nhà da diết — nhớ người mẹ già, nhớ mái nhà tranh xiêu quẹo và mùi rạ nồng những ngày mưa. Chính nỗi thương nhớ ấy đã đúc kết thành sức mạnh vô song để tôi cùng đồng đội kiên cường chiến đấu cho đến ngày đất nước trọn niềm vui.

Ngoảnh lại chặng đường dài đã trải qua, lòng tôi dâng trào muôn vàn cảm xúc lắng đọng. Lịch sử với thế hệ tôi chẳng phải là những dòng chữ khô khốc, mà được ghi khắc bằng chính máu, nước mắt và tuổi xuân lỡ dở. Ngắm nhìn đất nước hôm nay rợp bóng tự do, xóm làng đổi mới từng ngày, tôi mỉm cười nhẹ nhõm. Tôi mong rằng lớp trẻ hôm nay khi được sống trong bình yên, ấm no sẽ luôn trân trọng cái giá đắt đỏ mà thế hệ đi trước đã đánh đổi; biết nỗ lực học tập, sống trách nhiệm và tử tế để viết tiếp những trang sử đẹp cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn