Câu chuyện thời hoa lửa - Nguyễn Văn Tam - Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình). Đỗ Văn Tam
Năm sinh: 1961
Địa chỉ: Ấp Lương Phú C, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Trong những buổi chiều hè tĩnh lặng tôi thường ngồi bên hiên nhà nghe ông nội kể về một “thời hoa lửa” những năm tháng thanh xuân ông gửi lại nên chiến trường Quảng Trị khóc liệt.
Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, ông gác lại bút nghiên để lên đường theo tiếng gọi của Tổ Quốc. Ông kể rằng cái đói, cái rét và sự nguy hiểm của bom đạn luôn rình rập, nhưng tinh thần của những người lính trẻ bây giờ thì rực cháy như ngọn lửa. Có những đêm hành quân xuyên rừng, chân mỗi rã rời nhưng chỉ cần nghe tiếng hò reo của đồng đội là mọi mệt mỏi tan biến. Kỷ niệm đáng nhớ nhất của ông là trận chiến tại Thành Cổ nơi “máu và hoa” hòa quyện, nơi ấy ông đã mất đi những người đồng đội thân thiết nhất để giữ vững từng tấc đất quê hương.
Nghe lời kể của ông lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả vừa tự hào vừa biết ơn sâu sắc. Những vết sẹo trên tay ông không chỉ là những dấu vết của chiến tranh mà là minh chứng cho một thế hệ anh hùng đã hy sinh thầm lặng. Tôi chợt nhận ra rằng Hòa Bình độc lập mà mình đáng có hôm nay được đổi bằng tuổi trẻ và xương máu của lớp người đi trước như ông.
Câu chuyện của ông đã thắp lên trong tôi một ngọn lửa của lòng yêu nước và trách nhiệm. Tôi tự hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt rèn luyện đạo đức để xứng đáng với sự hi sinh của thế hệ thời hoa lửa góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp và văn minh hơn.


