Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Văn Tám-Ấp Trường Xuân A, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn Tám
Năm sinh: 1937
Địa chỉ: Ấp Trường Xuân A, xã Thanh Bình, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang (cũ)
Trong gia đình tôi, ông cố là một biểu tượng bất tử của lòng yêu nước, người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường khốc liệt năm 1968. Qua lời kể nghẹn ngào của bà, tôi hình dung về một “thời hoa lửa” rực rỡ nhưng cũng đầy đau thương khi ông rời nhà lên đường với lý tưởng bảo vệ độc lập dân tộc. Ông ra đi vào lúc cuộc chiến đang ở giai đoạn cam go và quyết liệt nhất, để rồi vĩnh viễn nằm lại nơi đất mẹ dù ngày khải hoàn ngay thống nhất vẫn còn đang dang dở. Năm 1968 ấy, trong khói lửa của những chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậy vang dội, ông cùng bao đồng đội đã sống và chiến đấu với tinh thần “thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước”. Những cơn mưa bom bão đạn hay sự khắc nghiệt của chiến trường không thể khuất phục được ý chí chiến đấu sắt đá của người chiến sĩ. Dù chưa một lần được gặp mặt, nhưng mỗi khi chạm tay vào kỷ vật là tấm bằng Tổ Quốc ghi công đã sờn màu theo thời gian, tôi lại cảm nhận được hơi ấm và lý tưởng sống cao đẹp của ông. Sự hy sinh của ông không chỉ là nỗi đau day dứt của gia đình tôi mà là một phần xương máu đã hòa vào lòng đất đỏ để nên hình hài Tổ quốc.
Nghe câu chuyện về cuộc đời ông, lòng tôi dâng một nỗi xúc động khó tả và lòng biết ơn vô hạn. Đứng trước anh linh của ông, tôi tự hứa sẽ sống thật xứng đáng, biến niềm tự hào dòng họ thành động lực mạnh mẽ để không ngừng học tập và cống hiến. Tôi nguyện sẽ giữ gìn ngọn lửa khát vọng mà ông đã thắp lên bằng cả máu xương, phấn đấu xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp để xứng đáng với sự tận hiến của thế hệ cha ông trong những năm tháng hoa lửa ấy.


