Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGUYỄN VĂN THẠC – KHÁT VỌNG XANH DƯỚI CỎ NON THÀNH CỔ

Gác lại giảng đường đại học và những hoài bão của một sinh viên giỏi văn toàn miền Bắc, Nguyễn Văn Thạc lên đường ra trận với lý tưởng "Mãi mãi tuổi hai mươi". Anh hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị, để lại cuốn nhật ký lay động hàng triệu trái tim về tình yêu quê hương và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. ​Nội dung chi tiết: ​Trong dòng chảy lịch sử của dân tộc, có những cái tên đã trở thành bất tử, không phải vì họ sống lâu, mà vì họ đã sống những năm tháng rực rỡ nhất cho Tổ quốc. Nguyễn

Gia Lai24/04/2026Liên Chi Đoàn Khoa Khoa Học xã Hội và Nhân Văn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, Nguyễn Văn Thạc cùng hàng nghìn sinh viên Thủ đô đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Rời xa bảng đen, phấn trắng và những trang thơ còn dang dở, anh mang theo hành trang là tâm hồn nhạy cảm của một người nghệ sĩ và bản lĩnh kiên cường của một người lính trẻ. Anh hành quân vào Quảng Trị đúng thời điểm "mùa hè đỏ lửa" năm 1972, nơi mà bầu trời và mặt đất chỉ còn lại màu đen của thuốc súng và màu đỏ của máu.

​Sự hy sinh của anh tại Thành cổ Quảng Trị vào ngày 30/7/1972 khi chưa đầy 20 tuổi đời là một nốt trầm đau thương nhưng đầy kiêu hãnh. Anh nằm lại dưới lớp cỏ non xanh mướt của Thành cổ, nhưng linh hồn và tư tưởng của anh vẫn sống mãi qua cuốn nhật ký mang tên "Mãi mãi tuổi hai mươi".

​Những dòng nhật ký ấy không chỉ là những ghi chép về cuộc sống chiến trường khắc nghiệt, mà còn là bản tuyên ngôn của một thế hệ. Ở đó, người ta thấy một tình yêu đôi lứa trong sáng, thủy chung gắn liền với tình yêu đất nước rộng lớn. Đặc biệt, lời hẹn ước: "Hẹn gặp lại sau 28/4/1975" trong nhật ký của anh đã trở thành một biểu tượng kỳ diệu cho niềm tin sắt đá vào ngày thống nhất – một niềm tin mà dù bom đạn có tàn khốc đến đâu cũng không thể lay chuyển.

​Gửi đến các bạn đoàn viên, sinh viên Trường Đại học Quy Nhơn hôm nay: Câu chuyện của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc nhắc nhở chúng ta rằng, mỗi thời đại đều có một "trận chiến" riêng. Nếu thời hoa lửa là ra trận để bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ, thì thời bình là nỗ lực học tập và cống hiến để kiến thiết quốc gia. Hãy sống sao cho xứng đáng với màu áo xanh tình nguyện, với những bóng hình tuổi đôi mươi đã mãi mãi nằm lại cho chúng ta có được ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn