Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Văn Tuấn -Ấp Đăng Phong, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Văn Tuấn
Năm sinh: 1951
Địa chỉ: Ấp Đăng Phong, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Trong gia đình, người tôi kính trọng nhất là ông nội – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Mỗi dịp cuối tuần, tôi lại được nghe ông kể về những năm tháng "hoa lửa" đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.
Ông kể rằng ngày ấy lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất đẹp, trẻ, chỉ mới đôi mươi. Trong ký ức của ông, những cơn mưa rừng xối xả ở Trường Sơn hay những cơn đói lả vì thiếu lương thực không đáng sợ bằng việc nhìn thấy đồng đội ngã xuống. Nhưng giữa làn ranh sinh tử, tình đồng chí, đồng đội lại sáng rực hơn bao giờ hết. Họ chia nhau từng củ sắn lùi, cùng hát vang bài ca hy vọng dưới hầm trú ẩn. Đối với ông và thế hệ bấy giờ, lý tưởng độc lập tự do cho hạnh phúc Tổ quốc là sức mạnh lớn nhất để vượt qua mọi gian khổ.
Nghe câu chuyện của ông, em cảm thấy vô cùng tự hào và biết ơn. Những câu chuyện ấy không chỉ là lịch sử mà còn là bài học về lòng dũng cảm và đức hy sinh. Em nhận ra rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của bao thế hệ cha anh.
Từ những suy nghĩ đó, em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích, góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước, xứng đáng với những gì ông bà đã xây dựng, bảo vệ từng tấc đất quê hương ngày càng giàu đẹp.


