Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Văn Vinh-ấp Lương Phú C, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên ( ông, bà, người thân trong gia đình) : Nguyễn Văn Vinh
Năm sinh: 1959
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi tiếng ấm mùa hạ rền vang, tôi lại thấy đôi mắt ông nội rực lên một ánh nhìn kỳ lạ- vừa dữ dội như lửa, vừa mênh mang như đại ngàn. Ông không giữ huy chương trong hộp kính, ông giữ chúng trong những câu chuyện “ thời hoa lửa” đầy hào hùng. Ông kể về những năm tháng tuổi hai mươi “ sẽ dọc Trường Sơn” đi cứu nước. Tôi ám ảnh chi tiết những đêm hành quân “ không dấu chân”. Để giữ bí mật, ông và đồng đội phải đi chân trần trên đá sắt nhọn, đau đớn thấu xương nhưng không một chút ai rên rỉ. Đỉnh điểm là trận chiến bên dòng Thạch Hãn, rửa cúc bom đạn xé toạc màn đêm, ông thấy 1 nhành hoa dại nhỏ bé vẫn vương mình bên chiếc xe tăng cháy rụi. Hình ảnh nhành hoa mỏng manh giữa cái chết tàn Hôc đã tiếp thêm sức mạnh để ông tin rằng: ngày mai, nhất định hoà bình sẽ về.
Nghe lời ông kể, tôi nhận ra lịch sử không hề khô khan mà đang trải trong huyết quản, qua những vết sẹo trên vai ông. Hòa bình hôm nay chính là được xây đắp từ những nhành hoa dại kiên cường như thế. Lòng biết ơn trào dâng, tôi tự hứa sẽ sống thật xứng đáng để ngọn lửa của thế hệ cha anh không bao giờ tắt.Câu chuyện của ông là hành trang nhắc nhở tôi: gian khổ không đáng sợ, đáng sợ nhất là khi ta quên mất nguồn cội của mình.


