Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa-Nguyễn Xuân Thái-ấp Phú Khương A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp

Đồng Tháp22/08/2026xã Lương Hòa Lạc (Xã Lương Hòa Lạc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Nguyễn Xuân Thái

Năm sinh: 1936

Địa chỉ: ấp Phú Khương A, xã Lương Hòa Lạc, tỉnh Đồng Tháp.

 

Giữa dòng chảy bất tận của thời gian, có những câu chuyện không chỉ được kể lại bằng lời nói mà còn được khắc ghi bằng máu, mồ hôi và lòng yêu nước. Đối với em, câu chuyện về ông Nguyễn Xuân Thái là minh chứng sống động cho tinh thần kiên cường của thế hệ đi trước trong những năm tháng “thời hoa lửa”.

Năm 1961, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Những ngày đầu quân ngũ vô cùng gian khổ. Ban ngày hành quân băng rừng, vượt suối, đêm đến đào hầm trú ẩn, mắc võng dưới tán cây để tránh máy bay địch. Những bữa cơm vội chỉ có nắm gạo rang hoặc sắn khô nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Trong gần hai mươi năm quân ngũ, ông tham gia nhiều chiến dịch lớn nhỏ. Ông từng làm nhiệm vụ liên lạc, chuyển công văn, dẫn đường cho đơn vị giữa những trận bom pháo ác liệt. Có những lần vừa chạy vừa tránh bom, mảnh đạn cày xới khắp cánh rừng nhưng ông vẫn ôm chặt túi tài liệu, quyết không để thất lạc vì đó là mệnh lệnh của đơn vị. Mỗi chuyến đi đều có thể phải đánh đổi bằng tính mạng.

Ông kể có lần đơn vị đang vận chuyển lương thực và đạn dược ra tiền tuyến thì bất ngờ bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ liên tiếp làm nhiều đồng đội bị thương. Mọi người nhanh chóng đưa nhau xuống hầm trú ẩn, rồi khi tiếng bom vừa dứt lại tiếp tục cõng thương binh, chuyển từng bao gạo, từng thùng đạn đến nơi an toàn. Chính trong những lúc hiểm nguy ấy, tình đồng đội càng trở nên thiêng liêng. Họ sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng động viên nhau vượt qua mọi khó khăn.

Chiến tranh cũng để lại trên cơ thể ông nhiều vết thương. Có lần ông bị mảnh đạn làm gãy xương sườn, phải phẫu thuật trong điều kiện thiếu thốn thuốc men. Dù đau đớn, ông vẫn luôn giữ vững tinh thần, tiếp tục phục vụ đơn vị sau khi hồi phục. Với ông, phần thưởng lớn nhất không phải là huân chương mà là ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, mọi người được trở về với gia đình trong hòa bình.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần kể lại những ký ức ấy, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn sự xúc động. Qua câu chuyện của ông, em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương, nước mắt và tuổi xuân của các thế hệ cha anh.

Em tự hứa sẽ luôn chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội để xứng đáng với những hy sinh to lớn ấy. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức về một thời chiến tranh mà còn là ngọn lửa truyền thống, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, yêu quê hương, đất nước và tiếp tục viết tiếp những trang đẹp của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn