Câu chuyện Thời Hoa Lửa : Nhà tù Côn Đảo- Nỗi đau còn mãi.
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc Việt Nam, có một thời kỳ mà mỗi người con đất Việt đều sống và chiến đấu bằng tất cả trái tim nồng cháy của mình – đó là “thời hoa lửa”. Đó không chỉ là quãng thời gian chiến tranh đầy gian khổ, mà còn là thời của lòng yêu nước, của tuổi trẻ hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc. Giữa bom đạn và khói lửa, những con người Việt Nam vẫn sống đẹp, sống rực rỡ như những bông hoa tỏa sáng giữa bão tố.
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc Việt Nam, có một thời kỳ mà mỗi người con đất Việt đều sống và chiến đấu bằng tất cả trái tim nồng cháy của mình – đó là “thời hoa lửa”. Đó không chỉ là quãng thời gian chiến tranh đầy gian khổ, mà còn là thời của lòng yêu nước, của tuổi trẻ hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc. Giữa bom đạn và khói lửa, những con người Việt Nam vẫn sống đẹp, sống rực rỡ như những bông hoa tỏa sáng giữa bão tố.
Khi nhắc đến “thời hoa lửa”, ta không thể không nhớ đến nhà tù Côn Đảo( Bà Rịa-Vũng Tàu) – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Tại đây, thực dân Pháp và đế quốc Mỹ đã dùng những hình thức tra tấn dã man nhất để khuất phục ý chí của những người chiến sĩ cách mạng. Nhưng chúng không bao giờ làm được điều đó. Trong bóng tối nhà tù, ánh sáng của niềm tin và lòng yêu nước vẫn bừng lên mạnh mẽ. Những người tù kiên trung, ý chí kiên cường, bất khuất cùng với lòng yêu nước mãnh liệt như chị Võ Thị Sáu, chị Nguyễn Thị Minh Khai, anh Lê Hồng Phong… đã trở thành biểu tượng bất diệt của tinh thần Việt Nam. Dù bị cùm xiềng, bị đánh đập, họ vẫn hát vang bài ca cách mạng, vẫn tin tưởng vào ngày mai tươi sáng của đất nước.
Ngày nay, khi đến thăm di tích nhà tù Côn Đảo, mỗi người Việt đều không khỏi xúc động. Những bức tường rêu phong, những chuồng cọp, những hàng bia mộ lặng im giữa gió biển… tất cả như kể lại câu chuyện đau thương của một thời đổ máu không thể nào quên. Đó là nơi lưu giữ những chứng tích khó quên với mỗi người dân Việt, là bài học về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hi sinh cao cả.
Don Lu-c e kể rằng: ‘’Tại đây hình ảnh các tù nhân trong lồng đã khắc sâu trong tâm trí tôi, không thể tẩy xóa nổi. Người đàn ông với ba ngón tay bị cắt rời; một người khác đã chết có hộp sọ đã vỡ toác; và nhiều tu sĩ Phật giáo Huế-những người đấu tranh chống sự đàn áp các Phật tử trong tình trạng thê lương. Tôi nhớ rõ mùi hôi thối kinh khủng do tiêu chảy và các vết thương lở loét ở mắt cá chân các tù nhân do xiềng xích cắt vào’’
Từ lời kể của Don Lu-c e có thể thấy được sự tàn khốc của chiến tranh, cùng với nỗi đau về thể xác và tinh thần của nhân dân Việt Nam khi bị tra tấn một cách tàn bạo, dã man. Sự tàn bạo ấy còn được G-rây P-lây mô tả về một trong những người phụ nữ bị giam trong chuồng cọp Nhà tù Côn Đảo trong cuốn sách xuất bản năm 1998:
"Trước khi vào tù, Thiều Thị Tạo là một học sinh trung học 16 tuổi. Cô đã bị tống giam vì không chào cờ. Trong tù, Thiều Thị Tạo bị giam trên nền đất. Cô bị đánh vào đầu bằng dùi cui. Đầu cô bị kẹp giữa hai thanh thép. Nước rót xuống cổ họng cô. Sau đó, vào ngày 20/11/1968, cô bị chuyển đến trụ sở cảnh sát quốc gia…Tới cuối năm 1969, Tạo đã được chuyển đến Chuồng cọp của Côn Đảo. Trong vài ngày ở đây, cô đã bị treo lên một cái móc sắt. Hình thức tra tấn này khiến xương sống của cô đã bị hư hại và đến nay cô vẫn phải đeo nẹp ở cổ. Sau một năm ở trong Nhà tù Côn Đảo, cô được chuyển giao cho các nhà thương điên ở Biên Hòa."
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa ấy vẫn cháy trong lòng mỗi người Việt Nam hôm nay. Chúng ta, thế hệ trẻ, được sống trong hòa bình, càng phải trân trọng quá khứ, biết ơn những con người đã ngã xuống để Tổ quốc được tự do. “Nhà tù Côn Đảo” và “thời hoa lửa” sẽ mãi là biểu tượng thiêng liêng, nhắc nhở chúng ta sống xứng đáng với máu xương của bao thế hệ cha anh.


