CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NHÂN CHỨNG LỊCH SỬ: TRUNG SỸ PHẠM VĂN LẬP
Ông Phạm Văn Lập, sinh năm 1957, ấp Bà Liêm, nhập ngũ cuối năm 1976. Cuộc đời của ông Phạm Văn Lập, là một hành trình gắn liền với sự tận tụy, trách nhiệm và tinh thần phục vụ quê hương, đất nước. Mới 17 tuổi, khi bạn bè cùng trang lứa còn lo chuyện phụ cha mẹ ruộng vườn, ông đã một mình rời ấp, khoác ba lô lên đường nhập ngũ – hành trình mở đầu cho thời thanh xuân đầy thử thách.

Những ngày đầu quân: Huấn luyện giữa đất Sóc Trăng
Cuối năm 1976, ông chính thức tham gia quân ngũ, được đưa đến Sóc Trăng huấn luyện 3 tháng. Những ngày đầu đầy bỡ ngỡ nhưng cũng đầy quyết tâm. Người thanh niên trẻ một mình từ ấp lên đường, không người đi cùng, nhưng ý chí thì không hề chùng xuống.
Kết thúc khóa huấn luyện, ông được điều động về Quân khu 9, làm nhiệm vụ tại trại giam – một công việc đặc biệt, đòi hỏi bản lĩnh, sự tỉnh táo và tinh thần thép.
Nhiệm vụ đặc thù – những chuyến chở quân đầy hiểm nguy
Làm nhiệm vụ tại trại giam không đơn thuần là canh giữ. Có những chuyến ông phải nhận lệnh chuyển quân, hoặc dẫn giải những bộ đội vi phạm kỷ luật.
Có khi: Một tháng phải đi; Có lúc một tuần đi một chuyến; Có khi được lệnh điều sang Campuchia, di chuyển trong điều kiện nguy hiểm rình rập.
Ông nhớ rõ nhất những lần chỉ có 2–3 chiến sĩ trên xe, chở tù hay chở quân về tuyến sau. Đường xa, hiểm nguy luôn kề sát, nhưng ông luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Năm 1982 – Trở về và tiếp tục phục vụ địa phương
Năm 1982, ông xuất ngũ, nghỉ 6 tháng rồi bắt đầu tham gia công tác tại địa phương. Cuộc sống khi ấy còn nhiều khó khăn, nhưng ông vẫn tình nguyện tham gia lực lượng: Ấp đội; Thanh niên; Tập đoàn; Ông làm nhiều việc cùng lúc, có khi một người gánh 2–3 nhiệm vụ, không lương nhưng công việc luôn phải tròn trách nhiệm. Trong ba chức vụ ấy, ông gắn bó lâu nhất với Ấp đội, trở thành chỗ dựa tin cậy của bà con lối xóm.
Từ năm 1982 đến năm 2018, hơn 36 năm cống hiến, ông mới xin nghỉ để về chăm lo kinh tế gia đình.
Vừa làm nhiệm vụ, vừa dựng xây hạnh phúc
Điều đặc biệt là ông lập gia đình ngay khi còn đang huấn luyện. Được về phép, ông khăn gói về cưới vợ, rồi lại quay trở lại đơn vị tiếp tục nhiệm vụ. Cuộc đời người lính luôn giản dị nhưng thủy chung như thế.
Hai vợ chồng sinh được 5 người con, nay ông bà sống cùng người con út. Cuộc sống hằng ngày chủ yếu làm ruộng, phát triển kinh tế tại hộ, tiếp tục xây dựng cuộc sống bình yên sau những năm tháng chiến đấu và công tác không ngừng nghỉ.
Một đời phục vụ, một đời cống hiến
Nhìn lại, ông Phạm Văn Lập không xem mình là người anh hùng, nhưng cuộc đời ông lại đẹp như một bản hùng ca lặng thầm: Thanh xuân dành cho quân đội; Trung niên dành cho ấp, cho xã; Về già dành cho gia đình và ruộng vườn; Ông không nói nhiều về những khó khăn, nhưng trong ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào: “Mình sống trọn với quê hương rồi”
Câu chuyện của Trung sỹ Phạm Văn Lập là minh chứng rõ nét cho phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ: kiên trung, tận tụy, trách nhiệm và giản dị. Dù ở chiến trường hay ở địa phương, ông luôn sống hết mình cho tập thể, cho quê hương ấp Bà Liêm.



