Podcast

CÁU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG TẮC GIỮA MƯA BOM

hiến tranh đã lùi xa, nhưng với những cựu chiến binh, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn, như vừa mới hôm qua. Có những trận đánh, những con đường, những con người… dù năm tháng trôi qua bao lâu vẫn khiến người nghe lặng đi vì xúc động. Câu chuyện của CCB Nguyễn Thắng Đấy và CCB Phùng Văn Nhí là những lát cắt như thế – bình dị mà bi tráng, lặng thầm mà vĩ đại.

Hải Phòng13/01/2026Hữu Bình - Hà Nana (Đoàn TNCS HCM xã Nam An Phụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÁU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG TẮC GIỮA MƯA BOM

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứ điểm Phủ Cũ (tỉnh Bình Định) là một “gai nhọn” nguy hiểm. Tại đây, địch bố trí hai đại đội lính ngụy, ngày đêm chốt giữ, kiểm soát chặt chẽ sự đi lại của nhân dân các vùng Gia Lai, Kon Tum, Hoài Ân, Phù Cát, Phù Mỹ, Bình Định. Từ cứ điểm này, chúng liên tục đánh phá, gây tổn thất nặng nề cho dân công, thanh niên xung phong và bộ đội ta hoạt động trên tuyến đường huyết mạch.

Trước tình hình đó, Mặt trận giao nhiệm vụ cho Sư đoàn 325A tổ chức đánh công kiên, tiêu diệt cứ điểm Phủ Cũ. Trong đội hình chiến đấu ấy có Nguyễn Thắng Đấy – một người lính trẻ mang trong tim niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.

Sau nhiều ngày trinh sát, nghiên cứu địa hình, mật phục và chuẩn bị kỹ lưỡng, thời cơ đã đến. Trận đánh nổ ra trong điều kiện vô cùng ác liệt. Địch cố thủ trong công sự kiên cố, hỏa lực dày đặc. Bom đạn xé nát không gian, đất đá tung lên mù mịt. Bộ đội ta vừa tiến công, vừa đánh trả quyết liệt từng ổ đề kháng.

Chỉ trong 3 giờ đồng hồ, trận đánh diễn ra căng thẳng đến nghẹt thở. Đó là 3 giờ của máu, của lửa, của ý chí không gì lay chuyển nổi. Và rồi, bằng lòng dũng cảm, sự hiệp đồng chặt chẽ và tinh thần quyết tử, quân ta đã hoàn toàn làm chủ cứ điểm Phủ Cũ. Tuyến đường được giải phóng, nhân dân bớt đi những tháng ngày nơm nớp lo sợ, mạch giao thông chiến lược được khơi thông trở lại.

Nếu trận đánh của Nguyễn Thắng Đấy là khúc tráng ca nơi chiến hào, thì câu chuyện của CCB Phùng Văn Nhí, chiến sĩ Thanh niên xung phong 329, lại là bản anh hùng ca thầm lặng trên những con đường Trường Sơn.

Suốt 4 năm, anh Nhí cùng đồng đội tham gia mở Đường 9 Nam Làođường 14A – tuyến đường Hồ Chí Minh lịch sử. Đó là những năm tháng “vừa đánh giặc, vừa làm đường”, giữa rừng sâu, bom rơi, đạn nổ. Phương tiện gần như không có, trong tay chỉ là dao, cuốc, xẻng, nhưng trong tim là một quyết tâm sắt đá:
“Tim có thể ngừng đập, nhưng mạch máu giao thông thì không thể tắc.”

Bom địch cày nát mặt đường vừa mở. Ban ngày máy bay oanh tạc, ban đêm TNXP lại lặng lẽ ra san lấp hố bom, nối lại từng mét đường cho xe qua. Có những đoạn đường vừa làm xong, chưa kịp cho xe chạy đã lại bị đánh phá, nhưng không ai nản chí.

Cả hội trường như lặng đi khi anh Nhí kể lại một kỷ niệm không bao giờ quên. Trong một trận máy bay địch oanh tạc ác liệt, một chị thanh niên xung phong bị thương nặng. Khi tỉnh lại giữa khói lửa và máu, chị không hỏi về bản thân mình, không kêu đau, chỉ khẽ hỏi một câu:
“Đường thông chưa anh?”

Anh Nhí nén nghẹn, cúi xuống trả lời:
“Đường thông rồi.”

Nghe vậy, chị mỉm cười. Một nụ cười thanh thản, nhẹ nhõm. Và rồi, chị lặng lẽ ra đi, mang theo tuổi xuân của mình hòa vào đất đỏ Trường Sơn, để con đường tiếp tục mở ra, để đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước.

Chiến tranh kết thúc, những người lính năm xưa trở về với đời thường. Nhưng cứ điểm Phủ Cũ, con đường Trường Sơn, và những đồng đội đã ngã xuống thì mãi mãi không thể quên. Máu của họ đã thấm vào đất, thành những con đường, những chiến thắng, và thành nền độc lập hôm nay.

Những câu chuyện thời hoa lửa ấy không chỉ để kể lại, mà để nhắc nhớ:
Tổ quốc được nối liền bằng những con đường không bao giờ tắc – bởi phía dưới mỗi mét đường là mồ hôi, nước mắt và cả sinh mệnh của những con người bình dị mà anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn