Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NHỮNG ĐÓA TRINH NỮ Ở TỌA ĐỘ CHẾT

● Nhân vật: Tiểu đội 4 - Đại đội 552 (10 cô gái thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc). ● Thời gian: Những năm 1968 - Giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. ● Địa điểm: Ngã ba Đồng Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh.

Tây Ninh30/04/2026PHẠM MAI AN 10A53 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NHỮNG ĐÓA TRINH NỮ Ở TỌA ĐỘ CHẾT

● Nhân vật: Tiểu đội 4 - Đại đội 552 (10 cô gái thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc).

● Thời gian: Những năm 1968 - Giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

● Địa điểm: Ngã ba Đồng Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh.

Vào những năm 1968, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go. Ngã ba Đồng Lộc nằm trên tuyến đường huyết mạch 15A, là yết quản giao thông quan trọng để chi viện từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Chính vì vị trí chiến lược này, đế quốc Mỹ đã tập trung mọi hỏa lực hòng cắt đứt con đường tiếp tế.

Mỗi mét vuông đất nơi đây đều thấm đẫm bom đạn. Người ta tính được rằng, mỗi mét vuông đất tại Đồng Lộc phải hứng chịu ít nhất 3 quả bom tạ. Mặt đất không bao giờ kịp mọc cỏ, chỉ có khói bom và bụi đỏ mù trời. Trong bối cảnh đó, những cô gái thanh niên xung phong (TNXP) tuổi đời mới mười tám đôi mươi đã có mặt, tay cuốc tay xẻng, hiên ngang thách thức mọi hỏa lực quân thù.

Tiểu đội 4 do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng, gồm 10 cô gái: Tần, Cúc, Nhỏ, Xuân, Hà, Hường, Hợi, Rạng, Xuân, và Xanh. Họ đến từ những miền quê khác nhau của Hà Tĩnh, mang theo tinh thần hăm hở của tuổi trẻ.

Thay vì được khoác trên mình những tà áo dài hay vui đùa cùng bạn bè, các chị khoác lên mình bộ quần áo bảo hộ bạc màu, sống trong các hầm hào chật hẹp. Nhiệm vụ của các chị là "sống bám cầu đường, chết kiên cường bất khuất". Ban ngày các chị ẩn nấp dưới hầm, khi máy bay địch vừa dứt tiếng bom là lập tức lao ra mặt đường để san lấp hố bom, rà phá bom mìn, đảm bảo cho xe chở hàng vào Nam không bị tắc nghẽn. Ngày 24 tháng 7 năm 1968, định mệnh đã gọi tên các chị. Khoảng 16 giờ 30 phút, sau nhiều đợt oanh tạc, một tốp máy bay phản lực Mỹ bất ngờ quay lại thả bom trúng vào cửa hầm nơi 10 cô gái đang trú ẩn sau khi vừa hoàn thành đợt san lấp hố bom.

Một tiếng nổ kinh hoàng rung chuyển đất trời. Khói bụi tan đi, cả trận địa bàng hoàng nhận ra cửa hầm đã bị sập hoàn toàn. Đồng đội lao đến, đào bới điên cuồng bằng cả tay trần lẫn xẻng cuốc. Lần lượt, từng người được tìm thấy. Chị Tần, chị Nhỏ, chị Hà... lần lượt nằm đó, thân thể vẫn còn vương bụi đất chiến trường nhưng hơi thở đã ngừng lại. Đau xót nhất là trường hợp của chị Hồ Thị Cúc, đồng đội phải tìm kiếm suốt 3 ngày đêm mới thấy chị trong tư thế ngồi dưới hố cá nhân, đầu đội nón lá, tay vẫn cầm chiếc cuốc như đang sẵn sàng cho một ca lao động mới.

Các chị ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ. Người lớn nhất mới 24 tuổi, người trẻ nhất mới chỉ vừa tròn 17. Họ ngã xuống khi chưa kịp có người yêu, chưa kịp nếm trải hạnh phúc cá nhân, để lại sau lưng những bức thư tình dang dở và những ước mơ cháy bỏng về một ngày đất nước hòa bình.Bức thư chị Võ Thị Tần gửi về cho mẹ trước lúc hy sinh vài ngày vẫn còn đó, tràn đầy sự lạc quan: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm. Máy bay Mỹ thắp đèn để chúng con làm đường, tiếng bom nổ như tiếng pháo đón xuân...". Đó chính là tinh thần của thời đại – một thời đại mà cái chết nhẹ tựa lông hồng trước vận mệnh của dân tộc.

Sự hy sinh của 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc không phải là sự mất mát đơn thuần, mà là sự hóa thân vào sông núi. Các chị chính là những bông hoa bất tử, nở rộ trong lửa đạn để giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt. Nhìn lại "Câu chuyện thời hoa lửa" tại Ngã ba Đồng Lộc, mỗi Đoàn viên chúng ta hôm nay không khỏi xúc động và tự hào. Chiến tranh đã lùi xa, tiếng bom đạn được thay thế bằng tiếng chuông trường và nhịp sống hối hả của thời kỳ hội nhập. Tuy nhiên, ngọn lửa yêu nước và ý chí quật cường của những người đi trước vẫn luôn là kim chỉ nam cho hành động của thanh niên hiện đại.

Học tập gương hy sinh của các anh hùng liệt sĩ, bản thân em tự hứa sẽ: Không ngừng nỗ lực học tập để đóng góp trí tuệ cho sự nghiệp xây dựng đất nước. Sống có lý tưởng, có trách nhiệm với cộng đồng, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện của Đoàn trường và địa phương. Luôn trân trọng giá trị của độc lập, tự do và sẵn sàng bảo vệ chủ quyền Tổ quốc trong mọi hoàn cảnh.

Câu chuyện của 10 đóa hoa Đồng Lộc sẽ mãi là bài ca bất tận về lòng dũng cảm, nhắc nhở chúng ta rằng: "Thanh xuân chỉ thực sự rực rỡ khi nó được cống hiến cho những lý tưởng cao đẹp".

Người viết: Phạm Mai An

Chi đoàn: 10a5

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NHỮNG ĐÓA TRINH NỮ Ở TỌA ĐỘ CHẾT | Câu chuyện thời hoa lửa