CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
Nhân kỷ niệm 80 năm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, chi đoàn đến thăm cựu chiến binh Võ Văn Thành, người từng trải qua thời khói lửa ở Bình Chánh, từ chiến sĩ du kích, sản xuất lựu đạn nội hóa đến bộ đội trực tiếp tham gia nhiều trận đánh cam go. Ông chứng kiến mất mát, hiểm nguy nhưng may mắn sống sót qua chiến tranh. Sau khi đất nước thống nhất, ông tiếp tục cống hiến trong quân ngũ trước khi phục viên. Ông nhắn nhủ thế hệ trẻ hãy trân trọng tự do, sống xứng đáng và sẵn sàng cống hi
Nhân dịp kỷ niệm 80 năm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam & 36 năm Ngày hội Quốc phòng toàn dân (22/12/1989 - 22/12/2025). Chi đoàn chúng tôi được dịp đến thăm cựu chiến binh – Ông Võ Văn Thành (1955) cư ngụ tại B2/24 ấp 12 xã Tân Nhựt, TPHCM. Đến đây, chúng tôi được ông kể về những năm tháng không quên thời hoa lửa và được ông dẫn dắt tham quan khu vườn nhà do ông và con cháu ông chăm sóc.
Hành trình phụng sự tổ quốc của ông gắn liền với những năm tháng khói lửa tại vùng đất Bình Chánh từ đầu thập niên 70. Khởi đầu là một chiến sĩ du kích tại xã Tân Nhựt, đến năm 1973, ông chuyển sang công trường trực tiếp sản xuất lựu đạn nội hóa để chống Mỹ. Sang năm 1974, ông chính thức gia nhập bộ đội huyện Bình Chánh. Từ đây, dấu chân ông trải khắp các trận đánh cam go: từ trận đấu tại Bờ Ngựa đến trận đánh biệt động quân tại ấp 5 Tân Nhựt (nay là ấp 11) và trụ sở xã Tân Túc.
Ký ức sâu đậm nhất trong lòng ông là những khoảnh khắc đối đầu với hỏa lực mạnh, khi máy bay địch quần thảo ngay trên đầu và những mất mát đau thương của đồng đội – có người đã hy sinh ngay trước cửa ngõ hòa bình mà không thể mang thi hài về. Dù ranh giới sinh tử vô cùng mong manh dưới làn đạn, ông vẫn may mắn đi qua cuộc chiến mà không một vết thương trên thân thể. Sáng ngày 30/4/1975, khi đang chuẩn bị cho trận đánh cuối cùng vào trụ sở Bình Chánh, lệnh hòa bình vang lên, ông cùng đồng đội hạnh phúc vỡ òa. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục cống hiến trong quân ngũ cho đến ngày 25/9/1979 mới phục viên về đoàn tụ với gia đình.
Ông còn dặn chúng tôi như con cháu trong nhà: Sự tự do và bình yên các con đang hưởng hôm nay được đổi bằng xương máu và nước mắt của bao thế hệ đi trước. Hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng đó. Đừng ngại bắt đầu từ những việc nhỏ, và khi Tổ quốc hay cộng đồng cần, hãy sẵn sàng đem sức trẻ để cống hiến.



