“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” – NHỮNG NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA CHO LỊCH SỬ (4)
Lòng biết ơn không nằm ở những lời sáo rỗng, mà chuyển hóa thành hành động cụ thể qua việc sống tử tế, học tập và làm việc tận tâm để cống hiến cho đời.
Sinh ra trong hòa bình, chúng em lớn lên giữa những ngày tháng yên bình của đất nước. Không còn tiếng bom rơi, không còn những cuộc chia ly trong khói lửa. Nhưng càng trưởng thành, em càng hiểu rằng phía sau sự bình yên ấy là biết bao hy sinh của những thế hệ đi trước.
Khi tìm hiểu về Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, em – một nữ sinh viên ngành hộ sinh – đã được đọc nhiều câu chuyện xúc động về chiến tranh. Trong đó, hình ảnh Nguyễn Thị Thứ khiến em đặc biệt xúc động.
Mẹ đã tiễn chồng, chín người con trai và hai cháu ngoại ra chiến trường. Mười hai lần tiễn biệt là mười hai lần nén lại nỗi đau trong tim. Không một người nào trở về.
Nhưng điều khiến em nghẹn lòng nhất là sự bình thản của Mẹ khi nói về lựa chọn của mình: đất nước phải được độc lập.
Có lẽ trong chiến tranh, những người mẹ là những người phải chịu đựng nỗi đau lớn nhất. Họ không cầm súng, nhưng lại phải tiễn những người thân yêu nhất của mình ra chiến trường.
Ngày nay, khi đứng trước những câu chuyện ấy, em nhận ra rằng lịch sử không hề xa xôi. Nó vẫn hiện diện trong ký ức của dân tộc và trong những bài học mà thế hệ trẻ cần ghi nhớ.
Là sinh viên ngành hộ sinh, em hiểu rằng công việc của mình là chào đón những sinh mệnh mới đến với cuộc đời. Và chính vì thế, em càng trân trọng hòa bình – bởi chỉ trong hòa bình, những đứa trẻ mới được sinh ra và lớn lên trong an toàn.
Tri ân lịch sử, với em, không phải là những lời nói lớn lao, mà là sống tử tế, học tập nghiêm túc và làm việc tận tâm mỗi ngày.



