CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NỮ ANH HÙNG HUYỀN THOẠI VÕ THỊ SÁU
ĐƠN VỊ: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NỮ ANH HÙNG HUYỀN THOẠI VÕ THỊ SÁU
Câu chuyện kể về cuộc đời và tinh thần hy sinh bất khuất của chị Võ Thị Sáu, người thiếu nữ Đất Đỏ tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ. Dù bị bắt giam và đối mặt với án tử hình tại Côn Đảo, chị vẫn giữ vững khí tiết, hiên ngang hát vang bài tiến quân ca trước họng súng quân thù. Hình ảnh chị với đóa hoa cài mái tóc trên pháp trường đã trở thành biểu tượng bất tử cho vẻ đẹp và ý chí của người phụ nữ Việt Nam.
Câu chuyện được chia sẻ từ Lê Thị Thu Hiền - sinh viên lớp Quản Lý Nhà Nước K47B
Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa. Sinh ra trong cảnh đất nước lầm than dưới gót giày thực dân, chị đã sớm hình thành lòng yêu nước nồng nàn. Chỉ mới 14 tuổi, chị đã tham gia vào đội Công an xung phong Đất Đỏ, làm nhiệm vụ liên lạc và trực tiếp tham gia nhiều trận đánh táo bạo, gây khiếp sợ cho quân thù và bọn tay sai bán nước.
Năm 1950, trong một lần thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt ác ôn, chị Sáu không may sa vào tay giặc. Tại các nhà tù từ Đất Đỏ đến Chí Hòa, thực dân Pháp đã dùng đủ mọi cực hình tra tấn dã man để khuất phục người con gái trẻ tuổi. Thế nhưng, kẻ thù đã hoàn toàn thất bại trước bản lĩnh kiên trung của chị. Trước tòa án binh của Pháp, chị đã dõng dạc tuyên bố: "Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội". Sợ hãi trước tầm ảnh hưởng của chị đối với phong trào cách mạng, giặc đã lén lút đưa chị ra Côn Đảo để hành quyết.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi bước ra pháp trường, chị Võ Thị Sáu vẫn giữ một phong thái ung dung, tự tại. Chị từ chối bịt mắt bởi chị muốn được nhìn thấy đất nước đến giây phút cuối cùng. Trước khi kẻ thù nổ súng, chị đã hát vang bài hát "Tiến quân ca" với giọng hát trong trẻo và hào hùng. Khi tên chỉ huy hô lệnh bắn, chị đã hô vang những lời cuối cùng: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Chị ngã xuống khi tuổi đời mới vừa tròn 19 – cái tuổi đẹp nhất của một đời người.
Sự hy sinh của chị Võ Thị Sáu không chỉ là một nỗi đau thương mà còn là ngọn lửa hun đúc tinh thần chiến đấu cho hàng triệu người dân Việt Nam. Chị đã đi vào lịch sử như một huyền thoại, là tấm gương sáng ngời về lòng tận trung với Đảng, tận hiếu với dân. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, hình ảnh "người con gái trẻ măng" với lý tưởng sống cao đẹp luôn là nguồn động lực to lớn để phấn đấu học tập và rèn luyện.
Tên của chị đã được đặt cho nhiều trường học, đường phố trên khắp cả nước, và câu chuyện về đóa hoa lê-ma-vây ấy vẫn mãi ngát hương trong lòng dân tộc. Chị Sáu không bao giờ mất đi, chị vẫn sống mãi trong niềm tin và sự ngưỡng mộ của các thế hệ đoàn viên, thanh niên về một "Thời hoa lửa" anh dũng và hào hùng.



