Câu chuyện thời hoa lửa – Nữ chiến sĩ tình báo Đặng Hồng Nhựt ( Đặng Thị Tốt )
Trong những năm chiến tranh ấy, nhân dân ta đã phải chiến đấu với những kẻ thù cướp nước không chỉ có những trận đấu bằng súng đạn mà còn là trận chiến về trí óc của những chiến sĩ tình báo, trong đó có 1 câu chuyện của một người phụ nữ Nam Bộ: Bà Đặng Hồng Nhựt (tên thật là Đặng Thị Tốt).
Bà Đặng Hồng Nhựt là một cán bộ kháng chiến hoạt động nội thành. Năm 1960, bà bị bắt. Điều khiến câu chuyện của bà trở nên đặc biệt là sự gan lì khủng khiếp trước những đòn tra tấn tàn khốc nhất của đối phương. Khi bị bắt, bà nhất quyết không khai tên thật. Đối phương dùng mọi thủ đoạn, từ tra tấn bằng điện đến những đòn tâm lý, nhưng bà vẫn đóng vai một người phụ nữ buôn bán bình thường vô tình bị cuốn vào.Có một chi tiết ít người biết: Để bảo vệ tổ chức, bà đã tự cắn lưỡi mình nhiều lần để không thể nói được trong lúc nửa tỉnh nửa mê vì đau đớn, tránh việc vô tình thốt ra bí mật.Bà bị đưa qua khắp các nhà tù khét tiếng: Thủ Đức, Chí Hòa, Tân Hiệp, và cuối cùng là Côn Đảo.Bà từng bị kẻ thù tuyên án tử hình. Nhưng mỗi lần chuẩn bị hành quyết, do sự đấu tranh của các phong trào quốc tế và sự khôn khéo trong khai báo của bà (khiến hồ sơ bị thiếu chứng cứ trực tiếp), bản án lại bị hoãn hoặc chuyển thành chung thân.Tổng cộng, bà đã có 5 lần đối mặt với cái chết cận kề trong gang tấc.Đây là phần xúc động nhất trong cuộc đời bà. Chồng bà, ông Nguyễn Vĩnh Nghiệp (sau này là Chủ tịch UBND TP.HCM), cũng là một cán bộ hoạt động cách mạng. Trong suốt 14 năm bà bị giam cầm, hai người hoàn toàn mất liên lạc.Ở bên ngoài, ông Nghiệp nhận được tin báo rằng vợ mình đã hy sinh trong tù. Ông lập bàn thờ, để tang vợ và nén đau thương để tiếp tục công tác.Năm 1974, sau Hiệp định Paris, bà Nhựt được trao trả tự động tại Lộc Ninh. Khi bà trở về, nhìn thấy bàn thờ có tên mình trong nhà chồng, cả hai đã ôm nhau khóc nghẹn ngào. 14 năm biệt tích, một người thờ vợ, một người giữ trọn lòng thủy chung trong ngục tối, họ đã viết nên một kết thúc có hậu giữa thời hoa lửa.Dù bị tra tấn đến mức cơ thể mang thương tật vĩnh viễn (sức khỏe yếu, đi lại khó khăn), nhưng sau khi hòa bình, bà Đặng Hồng Nhựt vẫn sống một cuộc đời giản dị, tiếp tục làm công tác xã hội và từ thiện cùng chồng.Câu chuyện của bà Nhựt cho thấy "thời hoa lửa" không chỉ có những người ngã xuống trên chiến hào, mà còn có những người "sống anh hùng" ngay trong lòng địch. Sức mạnh của họ không đến từ vũ khí, mà đến từ một lý tưởng không thể lay chuyển và một tình yêu vượt qua cả cái chết.



