Câu chuyện thời hoa lửa - Nữ lái xe Trường Sơn Lê Thị Hải Nhi
Lê Thị Hải Nhi, cô gái Hà Nội mồ côi năm 17 tuổi, đã viết đơn tình nguyện bằng máu để trở thành nữ lái xe Trường Sơn. Bà lái xe chở thương binh nặng giữa bom đạn, hát quan họ, chèo để an ủi đồng đội đang đau đớn. Những chuyến đi đêm không đèn, những hố bom ngập nước là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của thế hệ thanh niên xung phong.
Sinh ra tại Mê Linh, Hà Nội, Lê Thị Hải Nhi mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Năm 1968, khi Đại đội Nữ lái xe Trường Sơn được thành lập, bà viết đơn xin nhập ngũ bằng máu để vượt qua quy định gia đình. Chỉ sau 45 ngày huấn luyện cấp tốc, bà cầm lái xe chở vũ khí, lương thực và đặc biệt là thương binh nặng.
Những chuyến xe chạy đêm không đèn pha, đường Trường Sơn gồ ghề, bom B-52 rình rập. Bà lái xe số một, phanh êm để tránh làm tổn thương thêm cho các chiến sĩ bị thương nặng. Có chuyến chở bốn đồng chí thương nặng, một người bị mảnh bom cào xé da thịt, mê man cắn xé chính mình. Bà vừa lái vừa hát dân ca quan họ, chèo và những bài cách mạng để động viên. Người chiến sĩ ấy đã ra đi bình yên giữa tiếng hát giữa rừng.
Hai năm ròng trên tuyến lửa, bà chứng kiến bao đồng đội hy sinh, xe bốc cháy, hố bom ngập nước. Nhưng bà vẫn vững tay lái, hoàn thành nhiệm vụ. Năm 1970, bà hoàn thành nghĩa vụ, trở về cuộc sống bình thường. Nay đã 75 tuổi, bà vẫn nhẹ nhàng kể lại: “Tuổi trẻ chúng tôi chỉ biết hy sinh vì dân tộc, vì đồng đội”.
Hình ảnh cô gái Hà Nội viết đơn bằng máu, lái xe hát ru đồng đội giữa bom đạn là biểu tượng đẹp đẽ của người phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa – hy sinh thầm lặng, không mong danh vọng.



