Câu chuyện thời hoa lửa - ông Lê Văn Thiêm
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dư âm của nó vẫn còn in đậm trong ký ức của những người lính năm xưa, hằn sâu trong từng vết sẹo thời gian và trong những câu chuyện không thể nào quên. Những năm tháng bom đạn ấy không chỉ là một trang sử hào hùng của dân tộc, mà còn là phần máu thịt của biết bao con người bình dị đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dư âm của nó vẫn còn in đậm trong ký ức của những người lính năm xưa, hằn sâu trong từng vết sẹo thời gian và trong những câu chuyện không thể nào quên. Những năm tháng bom đạn ấy không chỉ là một trang sử hào hùng của dân tộc, mà còn là phần máu thịt của biết bao con người bình dị đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” nhằm khơi dậy niềm tự hào dân tộc và bồi đắp tinh thần trách nhiệm cho thế hệ trẻ trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước, Chi đoàn thanh niên trường Tiểu học Số 1 đã tổ chức một chuyến thăm đầy ý nghĩa. Điểm đến là ngôi nhà nhỏ tại tổ dân phố Quyết Tiến 7, phường Đoàn Kết, tỉnh Lai Châu – nơi cụ ông Lê Văn Thiêm (sinh năm 1929), một người lính từng dành cả tuổi trẻ cho kháng chiến, đang sinh sống.
Ở tuổi 97, ông không chỉ là một người cao tuổi đức độ mà còn được ví như một “pho sử sống”, lưu giữ trong mình những ký ức rực lửa của một thời oanh liệt.
Ngày hôm ấy, căn nhà nhỏ của ông bỗng trở nên rộn ràng và ấm áp bởi màu áo xanh thanh niên tình nguyện cùng những nụ cười trong trẻo của các em học sinh. Trong trang phục chỉnh tề, các em quây quần xung quanh ông, ánh mắt ngưỡng mộ dõi theo từng cử chỉ của người lính già. Dù tuổi đã cao, nhưng khi nhắc đến những năm tháng kháng chiến từ năm 1947, giọng ông vẫn trở nên hào sảng và minh mẫn lạ thường.
Ông kể về những ngày đầu tham gia kháng chiến tại chiến trường Lào, khu vực giáp với Điện Biên – nơi rừng thiêng nước độc luôn rình rập, khiến mỗi bước chân của người lính đều phải đối mặt với hiểm nguy. Những câu chuyện ông kể không nằm trong sách giáo khoa, mà là những ký ức chân thực của chiến tranh: những cơn sốt rét rừng run bần bật giữa đại ngàn, những bữa cơm nắm muối vừng chia nhau trong thiếu thốn, hay tình nghĩa keo sơn giữa quân và dân khi người dân Lào sẵn sàng nhường cơm sẻ áo, che chở bộ đội Việt Nam như người thân trong gia đình.
Không khí căn phòng lặng đi khi ông nhắc đến những đêm hành quân bí mật sát sườn Điện Biên. Dưới ánh trăng mờ nơi biên giới, trong lòng người lính khi ấy chỉ có một ý chí duy nhất: giải phóng quê hương. Có lúc ông dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm như đang tìm lại hình bóng của những đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa rừng sâu khi tuổi đời còn rất trẻ. Những câu chuyện của ông như tái hiện cả một thời đại mà lý tưởng yêu nước cao hơn tất cả.
Được trực tiếp lắng nghe những ký ức từ một nhân chứng lịch sử như ông Lê Văn Thiêm, các thầy cô giáo và các em học sinh càng thấu hiểu rằng lịch sử không chỉ là những con số hay sự kiện khô khan, mà là hơi thở, là máu và nước mắt của những thế hệ đi trước. Các em chăm chú lắng nghe, cẩn thận ghi chép từng chi tiết vào cuốn sổ nhỏ. Nhiều em không giấu được xúc động khi nghe về những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh.
Buổi gặp gỡ hôm ấy đã trở thành một “tiết học lịch sử” đặc biệt – sống động, thiêng liêng và giàu giá trị nhân văn nhất mà các em từng được trải nghiệm.
Khi buổi trò chuyện khép lại, trong không khí bồi hồi và kính trọng, ông nắm chặt bàn tay nhỏ bé của các em học sinh và chậm rãi nhắn nhủ:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao xương máu và sự hy sinh của cha ông. Các cháu là tương lai của đất nước, hãy ra sức học tập, rèn luyện thật tốt để bảo vệ và gìn giữ Tổ quốc.”
Lời dặn dò giản dị mà sâu sắc ấy như một lời nhắc nhở đầy ý nghĩa đối với thế hệ trẻ hôm nay, thôi thúc các em tiếp tục học tập, cống hiến và lan tỏa những giá trị lịch sử, để truyền thống dân tộc mãi được gìn giữ và thắp sáng như những ngọn lửa không bao giờ tắt.


