Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa – Ông Nguyễn Trọng Lộc

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất nổi tiếng với truyền thống cần cù và yêu nước, tuổi thơ của ông Lộc gắn liền với mái đình, với tiếng đục chạm gỗ của làng nghề. Nhưng khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, người thanh niên ấy đã không ngần ngại rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính.

Ngày lên đường, hành trang của ông chỉ là vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và lời dặn dò của gia đình. Ông cùng đồng đội hành quân vào Nam, vượt qua những cánh rừng Trường Sơn bạt ngàn, đối mặt với bom đạn và thiếu thốn đủ bề. Những bữa cơm vội với muối vừng, những đêm hành quân dưới ánh trăng mờ, tất cả đã trở thành ký ức không thể nào quên.

Trong chiến trường ác liệt, ông Lộc không chỉ chiến đấu dũng cảm mà còn luôn quan tâm, giúp đỡ đồng đội. Có lần, trong một trận bom bất ngờ, ông đã cùng đồng đội kịp thời đưa một chiến sĩ bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tình đồng chí càng trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Những trang sổ tay của ông ghi lại không chỉ là lịch hành quân, mà còn là những dòng tâm sự giản dị: nhớ quê, nhớ gia đình, và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình. Chính niềm tin ấy đã giúp ông và biết bao người lính vững vàng vượt qua mọi gian khổ.

Ngày đất nước thống nhất sau Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, ông trở về quê hương trong niềm vui vỡ òa. Đồng Kỵ vẫn đó, nhưng trong ông đã là cả một bầu trời ký ức. Những năm tháng “thời hoa lửa” đã tôi luyện nên một con người kiên cường, giàu nghị lực.

Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, câu chuyện của ông Nguyễn Trọng Lộc không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là minh chứng cho tinh thần bất khuất của thế hệ cha anh. Đó là lời nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình và trách nhiệm gìn giữ, xây dựng quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn