Bài viết

Câu Chuyện thời Hoa Lửa ông Nguyễn Xuân Thanh

Lào Cai08/01/2026Vù A Hồ (Đoàn xã Trịnh Tường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh năm 1937. Tuổi thơ của tôi lớn lên cùng ruộng đồng, bờ tre và những năm tháng đất nước chưa có ngày yên. Khi tôi còn nhỏ, tiếng súng đã quen như tiếng sấm mùa hè. Lớn lên một chút, tôi hiểu rằng nếu không có người đứng ra gánh việc nước thì làng quê này sẽ chẳng bao giờ có hòa bình.

Khi vừa đến tuổi thanh niên, tôi theo kháng chiến. Ngày rời nhà, tôi chỉ mang theo mấy bộ quần áo, một chiếc ba lô cũ và lời dặn của mẹ: “Còn sống thì phải giữ lấy mình, nhưng Tổ quốc cần thì không được lùi.” Lời dặn ấy theo tôi suốt những năm tháng gian khổ.

Công việc của tôi không phải lúc nào cũng cầm súng. Có những ngày tôi tải lương, chuyển thư, đào hầm, mở đường. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm đi rừng, có khi mưa lạnh thấm tận xương. Cơm ăn chẳng đủ no, áo quần rách vá chằng vá đụp, nhưng anh em chúng tôi chưa ai kêu ca. Ai cũng hiểu: đường thông thì bộ đội mới đánh được giặc.

Tôi đã nhiều lần đối mặt với bom đạn. Có lần bom nổ rất gần, đất đá vùi kín cả lối đi, tai ù đi, người choáng váng. Tôi cứ nghĩ mình không qua nổi, nhưng khi nhìn thấy đồng đội đang đào bới tìm người bị vùi, tôi lại gượng dậy làm tiếp. Đau nhất là những lần tiễn đồng đội nằm lại. Có người mới hôm qua còn chia nhau nắm cơm, hôm sau đã hy sinh. Chúng tôi chôn cất vội vàng rồi lại tiếp tục công việc, nước mắt để dành cho đêm tối.

Những lúc yên tiếng bom hiếm hoi, tôi nhớ nhà da diết. Nhớ mẹ, nhớ con đường làng, nhớ bữa cơm đạm bạc. Chính những nỗi nhớ ấy giúp tôi có thêm sức mạnh. Tôi tự nhủ: mình chịu khổ một đời để con cháu được sống những ngày yên ổn.

Ngày đất nước hòa bình, tôi trở về quê. Tôi không mang theo chiến công gì lớn, chỉ mang theo những vết thương của thời gian và ký ức không bao giờ quên. Tôi lại cầm cuốc, cầm cày, làm người nông dân như trước kia, sống lặng lẽ giữa làng quê.

Giờ đây, khi tóc đã bạc, mỗi lần được hỏi về thời hoa lửa, tôi chỉ nói một điều: thế hệ chúng tôi không nghĩ mình làm việc lớn lao, chỉ đơn giản là làm tròn bổn phận của người dân đối với đất nước. Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ đi con đường ấy, không hối tiếc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn