CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: PHẠM HỒNG QUY – BẢN LĨNH NGƯỜI ANH CẢ TRÊN TUYẾN ĐẦU (1)
Sinh năm 1940, ông Phạm Hồng Quy thuộc lứa thanh niên đầu tiên của phong trào "Ba sẵn sàng". Ở cái tuổi đôi mươi hừng hực sức trẻ, ông đã rời lũy tre làng, mang theo tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" để viết nên những trang sử hào hùng trên các cung đường huyết mạch.
Sinh năm 1940, ông Phạm Hồng Quy thuộc lứa thanh niên đầu tiên của phong trào "Ba sẵn sàng". Ở cái tuổi đôi mươi hừng hực sức trẻ, ông đã rời lũy tre làng, mang theo tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" để viết nên những trang sử hào hùng trên các cung đường huyết mạch.
Năm 1964 - 1965, khi tiếng súng kháng chiến chống Mỹ bùng nổ ác liệt, chàng trai trẻ Phạm Hồng Quy vừa tròn 24, 25 tuổi – lứa tuổi được xem là "anh cả" dày dạn trong các đơn vị TNXP bấy giờ. Với thế hệ sinh năm 1940 của ông, "thời hoa lửa" không phải là khái niệm xa xôi mà là những ngày bám trụ tại những tọa độ mà máy bay Mỹ đánh phá điên cuồng nhất. Ông cùng đồng đội đã có mặt tại những địa danh mà "đất đá cũng phải tan chảy vì bom đạn", nhưng ý chí con người thì vẫn vững như bàn thạch.
Ký ức của ông Quy gắn liền với tiếng búa phá đá, tiếng cuốc san đường và cả tiếng gầm rú của máy bay địch trên đầu. Nhiệm vụ của ông là đảm bảo mạch máu giao thông luôn thông suốt để những đoàn xe chở quân, chở lương thực hướng về miền Nam ruột thịt.
Ông thường kể về những đêm trắng dưới ánh pháo sáng, những lúc tay bám chặt cán xẻng san lấp hố bom ngay khi tiếng động cơ phản lực vừa dứt. Trong gian khổ của rừng sâu, giữa những cơn sốt rét rừng hành hạ, chính sự điềm tĩnh và kinh nghiệm của một người đàn anh đã trở thành điểm tựa tinh thần giúp đơn vị vượt qua lằn ranh sinh tử. Với ông, mỗi chuyến xe vượt trọng điểm an toàn là một niềm hạnh phúc lớn lao.
Trở về sau chiến tranh với những vết thương và ký ức về một thời oanh liệt, ông Phạm Hồng Quy vẫn giữ vững bản lĩnh của người chiến sĩ năm xưa. Trong cuộc sống đời thường, ông là tấm gương sáng về sự cần cù, chịu khó tại địa phương.
Dù hiện nay đã ở tuổi xưa nay hiếm, ông vẫn luôn là "người giữ lửa", truyền lại những câu chuyện về một thời hoa lửa hào hùng cho con cháu, để thế hệ mai sau luôn trân trọng giá trị của hòa bình và độc lập.
Trở về sau chiến tranh với những vết thương và ký ức về một thời oanh liệt, ông Phạm Hồng Quy vẫn giữ vững bản lĩnh của người chiến sĩ năm xưa. Trong cuộc sống đời thường, ông là tấm gương sáng về sự cần cù, chịu khó tại địa phương.
Dù hiện nay đã ở tuổi xưa nay hiếm, ông vẫn luôn là "người giữ lửa", truyền lại những câu chuyện về một thời hoa lửa hào hùng cho con cháu, để thế hệ mai sau luôn trân trọng giá trị của hòa bình và độc lập.



