Câu chuyện thời hoa lửa-Phạm Ngọc Bửu-ấp Ngãi Lợi, xã Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên người kể: Phạm Ngọc Bửu
Năm sinh: 1942
Địa chỉ: ấp Ngãi Lợi, xã Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp
Những ký ức về thời khói lửa gian lao mà hào hùng vẫn luôn sống động nơi đáy lòng tôi. Mấy mươi năm trước, khi vừa bước vào độ tuổi đôi mươi — cái tuổi đẹp nhất của đời người, tôi gác lại những dự định riêng nơi quê nhà Ngãi Lợi để khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, xông pha vào cuộc kháng chiến cứu quốc.
Năm tháng dấn thân ấy tràn ngập những thử thách nghiệt quã. Tôi cùng đồng đội sống giữa cảnh chốn rừng sâu thiếu thốn đủ bề, bữa ăn chẳng bao giờ đủ no, giấc ngủ lúc nào cũng chập chờn khi nguy hiểm bom đạn có thể dội xuống bất cứ lúc nào. Làm sao quên được những đêm dầm sương lội suối, băng qua muôn dốc núi chập chùng để tải lương thực, vận chuyển thuốc men ra tiền tuyến. Gian khổ là thế, nhưng trong tim chúng tôi luôn rực cháy một niềm tin sắt đá: đất nước nhất định sẽ độc lập, tự do. Điều nâng đỡ tôi qua những ngày tháng tàn khốc ấy chính là tình đồng chí thiêng liêng. Chúng tôi coi nhau như anh em ruột thịt, sẵn sàng chia sẻ từng hụm nước mát, từng miếng ăn ít ỏi và cùng nhau đi qua ranh giới sống chết. Dù có những người anh em đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến địa, hình ảnh của họ vẫn sống mãi trong tâm khảm tôi.
Ngoảnh lại chặng đường dài đã trải qua, lòng tôi dâng trào bao cảm xúc khó tả. Dù phải kinh qua muôn vàn gian nan, vất vả, nhưng những năm tháng ấy là quãng đời oanh liệt và đáng nhớ nhất của tôi. Mỉm cười nhìn đất nước hôm nay bình yên, xóm làng ngày càng phát triển, tôi cảm thấy thanh thản vì biết rằng mình đã dốc trọn tuổi trẻ và sức lực để góp phần mang lại mùa xuân độc lập cho dân tộc.


