Câu chuyện thời hoa lửa - Phạm Thanh Quang - Ấp Lương Phú A, Xã Lương Hòa Lạc, huyện tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Phạm Thanh Quang
Năm sinh: 1962
Địa chỉ: Ấp Lương Phú A, Xã Lương Hòa Lạc, huyện tỉnh Đồng Tháp.
Hôm nay là ngày 21 tháng 4. Trong bữa cơm tối, cả nhà em vẫn ngồi ăn như mọi ngày, không khí yên bình và quen thuộc. Trong lúc đang ăn, em chợt nhớ ra còn 9 ngày nữa là đến lễ 30 tháng 4. Chưa kịp nói gì thì ông nội đã quay sang bà, vừa gắp thức ăn vừa nói: “Bà nhớ gì không, còn mấy ngày nữa là tới 30 tháng 4 rồi đó!”. Bà chợt khựng lại, rồi khẽ cười, ánh mắt như xa xăm hơn: “Nhớ chứ, sao mà quên được...”. Từ câu nói giản dị ấy, ngay giữa bữa cơm ông bà bắt đầu kể lại những năm tháng kháng chiến đầy gian khổ mà cũng rất đỗi tự hào.
Ông bắt đầu kể, giọng chậm rãi, lâu lâu lại dừng lại như nhớ lại thời gian ấy. Ông nói hồi đó ông là lính nuôi quân, chuyên nấu cơm cho các chiến sĩ. Ông cười bảo nói thì nghe đơn giản chứ lúc làm bếp thì không để lộ khói, nên phải đào bếp xuống đất, nấu trong hầm. Có bữa đang nấu nồi cơm, nghe tiếng máy bay là phải dập lửa liền, lấy đất lấp lại cho khỏi lộ, xong ông nói chạy đi trốn. Có khi cơm còn sống, ăn sượng sượng nhưng mấy chú bộ đội vẫn ăn hết, không ai than câu nào.
Ông kể, có lần gạo ít phải trộn thêm khoai, thêm sắn cho đủ phần. Nấu xong, ông hay ngồi nhìn mọi người ăn. Dù bữa cơm đạm bạc, ai ăn xong cũng cười nói rôm rả, có người còn đùa cho quên mệt. Ông cười hiền, ông nói chính những lúc như vậy đã tiếp thêm cho ông tinh thần để tiếp tục nấu những bữa cơm giữa lúc bom đạn rơi, nhắc ông nhớ mãi về quãng thời gian gian khổ mà đầy nghĩa tình ấy.
Nghe ông kể, em vừa thương, vừa nể ông. Ông nói hồi đó ông không trực tiếp cầm súng ra chiến trường nhưng xung quanh, góp phần bằng việc nấu cơm cho bộ đội. Nghĩ lại, em thấy những việc tưởng chừng nhỏ nhặt như vậy lại quan trọng vô cùng. Trong đầu em hiện lên hình ảnh ông: một người lính giản dị, lặng lẽ đứng sau nhưng luôn cố gắng hết mình vì đồng đội. Những gì ông và thế hệ đi trước đã trải qua làm em hiểu rằng, cuộc sống yên bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà là đánh đổi bằng biết bao vất vả, mồ hôi, thậm chí cả máu.
Nghe xong, em thấy mình còn sống, đang hoang hơn. Em phải ráng học cho tốt, biết phụ giúp gia đình và trân trọng những gì mình đang có. Em cũng hiểu ra là, yêu nước không phải lúc nào cũng là điều gì to tát, mà đôi khi chỉ là sống tốt mỗi ngày, cố gắng học hành, làm người có ích cho xã hội.
Kết thúc câu chuyện, em mới hiểu hơn ý nghĩa của ngày 30 tháng 4. Không chỉ là một ngày lễ trên lịch, mà còn là ký ức, là niềm tự hào của cả một thế hệ như ông bà em. Em tự nhủ bản thân phải cố gắng học hành đàng hoàng, sống tốt hơn mỗi ngày để không phụ những gì ông đã trải qua. Bữa cơm hôm đó vì vậy cũng trở nên ấm áp hơn, không chỉ là bữa ăn bình thường mà còn là một kỷ niệm khiến em nhớ mãi.


