CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: PHẠM VĂN KIM – BẢN LĨNH TUỔI KỶ SỬU TRÊN TUYẾN ĐẦU
Sinh năm 1949, ông Phạm Văn Kim thuộc thế hệ thanh niên "Ba sẵn sàng", rời xa quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ để dấn thân vào nơi khói lửa, viết nên bản hùng ca về sự kiên trung trên những cung đường huyết mạch của Tổ quốc.
Sinh năm 1949, ông Phạm Văn Kim thuộc thế hệ thanh niên "Ba sẵn sàng", rời xa quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ để dấn thân vào nơi khói lửa, viết nên bản hùng ca về sự kiên trung trên những cung đường huyết mạch của Tổ quốc.
Năm 1967 - 1968, khi tiếng gọi của tiền tuyến vang lên hào hùng nhất, chàng trai trẻ Phạm Văn Kim vừa tròn 18, 19 tuổi đã hăng hái lên đường. Với thế hệ của ông, "thời hoa lửa" là những ngày đêm bám trụ tại các trọng điểm đánh phá ác liệt dọc đường Trường Sơn hay vùng phi quân sự Quảng Trị. Rời lũy tre làng với lý tưởng "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", ông mang theo sức trẻ và niềm tin mãnh liệt vào ngày toàn thắng.
Ký ức của ông Kim về một thời oanh liệt là những buổi san lấp hố bom dưới ánh pháo sáng, những lúc trực tiếp tải đạn hay dẫn đường cho đoàn xe vào Nam dưới làn mưa bom bão đạn. Ông thường kể về những bữa cơm nắm vội vàng bên hầm chữ A, khói bom trộn lẫn vào từng hơi thở, nhưng ý chí chưa bao giờ lung lay.
Giữa rừng sâu núi thẳm, đối mặt với cái đói, cái rét và những cơn sốt rét rừng hành hạ, chính tình đồng chí "nhường cơm sẻ áo" đã trở thành điểm tựa lớn nhất. Với ông, mỗi chuyến xe vượt qua trọng điểm an toàn trước lúc bình minh là một niềm hạnh phúc vô bờ, tiếp thêm sức mạnh cho những bước chân không mỏi tiến về phía trước.



