Câu chuyện thời hoa lửa-Phạm Văn Thành-ấp An Lạc B, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên ( ông, bà, người thân trong gia đình) : Phạm Văn Thành
Năm sinh: 1912
Ông cố của em là 1 người lính đã dành trọn thanh xuân cho những năm tháng kháng chiến của ông. Mặc dù ông không còn nữa, nhưng qua lại kể dịu dàng của mẹ em, em gợi nhớ về những hình ảnh ông cố hiện lên thật oai hùng và đầy cảm xúc thật khó tả.
Mẹ kể rằng ngày ấy, ông đã rời xa quê hương lên đường cứu nước khi đất nước còn chìm trong khói lửa, em dần dần hình dung ra những năm tháng ông đã băng rừng lại suối, đối mặt với cái đói và cái rét. Có những lúc phải ăn lá rừng, nhưng trong ông lòng luôn luôn trái rực một niềm tin về ngài độc lập khi ông còn rất trẻ. Mẹ còn bảo, ông cố đã kể cho mẹ về những đêm hành quân không ngủ và cả những lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ còn mong manh, ông còn nói với mẹ ông tự hào nhất về tình đồng đội họ coi nhau như anh em ruột thịt
Lắng nghe mẹ kể, mà lòng em bỗng thắt lại sống mũi em hơi cay cay. Em nhận ra rằng những lịch sử hào hùng mà em đã học trên lớp không hề xa vời, bởi nó viết lên bằng chính xương máu và sự hy sinh thầm lặng của những người thân yêu như ông cố. Sự bình yên và cuộc sống đầy đủ mà chúng ta đang có như hôm nay chính là món quà vô giá mà ông đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ
Dù chưa 1 lần được gặp ông cố, nhưng qua lời kể của mẹ em cảm thấy ông vẫn luôn ở gần đâu đây. Em đã suy nghĩ rất lâu, hóa ra bình yên mà mình đang có đã đổi bằng cả tuổi trẻ gian khổ của ông cố. Mỗi lần nghĩ đến ông, mình thấy khó khăn rất nhẹ. Em sẽ luôn hứa với ông sẽ sống thật tốt để xứng đáng với tất cả những gì ông đã hy sinh.


