CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - PHAN ĐÌNH GIÓT – KHÚC TRÁNG CA LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
Tượng đài bất tử của lòng quả cảm trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Có một thời đại trong lịch sử dân tộc Việt Nam được nhắc đến bằng một cụm từ vừa lãng mạn, vừa bi tráng tột cùng: "Thời hoa lửa". Ở thời đại ấy, hàng vạn người trẻ tuổi đã mang thanh xuân rực rỡ như những đóa "hoa" lao vào "biển lửa" của đạn bom để giành lại độc lập cho Tổ quốc. Nếu trong bức tranh hào hùng của kháng chiến chống Mỹ có Mẹ Thứ, thì trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp, anh hùng Phan Đình Giót chính là một b
Tượng đài bất tử của lòng quả cảm trong chiến dịch Điện Biên Phủ.
Có một thời đại trong lịch sử dân tộc Việt Nam được nhắc đến bằng một cụm từ vừa lãng mạn, vừa bi tráng tột cùng: "Thời hoa lửa". Ở thời đại ấy, hàng vạn người trẻ tuổi đã mang thanh xuân rực rỡ như những đóa "hoa" lao vào "biển lửa" của đạn bom để giành lại độc lập cho Tổ quốc. Nếu trong bức tranh hào hùng của kháng chiến chống Mỹ có Mẹ Thứ, thì trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp, anh hùng Phan Đình Giót chính là một biểu tượng vĩ đại nhất về lòng dũng cảm, sự hy sinh và sức sống bất diệt của dân tộc.
Nếu "hoa lửa" là khúc ca của tuổi trẻ xông pha, thì Phan Đình Giót chính là nốt trầm bi ai nhưng hùng tráng nhất của khúc ca ấy. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh – một trong những vùng quê nghèo khó nhưng giàu truyền thống cách mạng, cuộc đời anh gắn liền với hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. Sự vĩ đại của anh trước hết nằm ở sự hiến dâng tột cùng cho Tổ quốc. Đêm ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ tại cứ điểm Him Lam đã ghi lại một kỳ lục đau thương nhưng oanh liệt nhất của nhân loại.
Sự hy sinh của Phan Đình Giót là một bản tóm tắt khốc liệt nhất về cái giá của hòa bình. Khi hỏa lực từ lỗ châu mai của địch tuôn ra như mưa trút, chặn đứng bước tiến của đồng đội, anh đã không ngần ngại dùng chính lồng ngực của mình để dập tắt ngọn lửa hung tàn của kẻ thù. Trái tim anh ngừng đập để hàng nghìn trái tim khác được tiếp tục hành trình giải phóng quê hương. Anh biết phía trước là "lửa", là bom rơi đạn lạc, là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, nhưng tình yêu đất nước đã hòa quyện và thăng hoa thành hành động anh hùng.
Hình tượng Phan Đình Giót trong tâm thức người Việt Nam từ lâu đã vượt ra khỏi giới hạn của một con người cá biệt để trở thành một biểu tượng nghệ thuật mang tính vĩnh cửu. Nhìn vào tấm gương ấy, ta không chỉ thấy dấu vết của thời gian, mà thấy cả những giao thông hào, thấy những vết xước chém của bom đạn. Nước mắt của người thân anh dường như đã cạn từ lâu, nỗi đau lặn vào tận xương tủy để tạc thành tượng đá giữa trời xanh.
Thời hoa lửa đã lùi xa vào quá khứ. Đất nước đã liền một dải, những hố bom năm xưa nay đã phủ xanh màu lúa mạch. Anh Phan Đình Giót cũng đã trở về với đất mẹ, đoàn tụ cùng bao đồng đội ở một thế giới không còn tiếng súng. Nhưng câu chuyện về cuộc đời anh mãi mãi là một bài ca bi tráng nhất, nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau về cái giá tột cùng của hòa bình. Mỗi nụ cười của chúng ta hôm nay đều được đánh đổi bằng thanh xuân của những người lính và bằng cả những dòng nước mắt của những người Mẹ vĩ đại.



